Ngày Của Mẹ (thơ)

20/04/201807:07(Xem: 12188)
Ngày Của Mẹ (thơ)


hoa_hong (3)


NGÀY CỦA MẸ

Kính vinh danh các bà mẹ Việt Nam trong và ngoài nước .

Ngày của mẹ luôn là ngày rộng mở
Nuôi con bằng cả một nắng hai sương
Đời mẹ qua biết bao nỗi đoạn trường
Mong con sớm thực hành lời Phật dạy .

Con đã lớn mà quên đi lẽ phải
Sống tham lam bất kể đúng hay sai
Ngày qua ngày cứ tạo nghiệp đắng cay
Chẳng cần nghĩ đến bao điều nhân quả .

Nay tự biết chuyển mình xin thâm tạ
Lời mẹ hiền con chẳng thể nào quên
Đoá hoa hồng bao nghĩa cử hiếu bền
Nghe lời mẹ con hồi đầu theo Phật .

    Dallas Texas , 20-4-2018
                 Tánh Thiện

hoa_hong (8)

Trong tinh thần Phật giáo, cao đẹp thay lời Phật dạy Tâm Hiếu là Tâm Phật, Hạnh Hiếu là Hạnh Phật. Con cái học Phật tri ân và đáp đền công lao sanh thành dưỡng dục của đấng sanh thành không chi hơn là phụng dưỡng và một lòng hướng cha về Đạo Pháp, khuyên cha mẹ niệm Phật để vãng sanh cảnh lành. Con cái lo ngay khi Cha mẹ còn tại thế để giúp cha Mẹ sống an ổn tâm linh và kính thờ tưởng niệm khi Cha Mẹ quá vãng. Được như vậy là tròn hiếu đạo, đúng như lời khai thị: chúng sanh được sinh thuận tử an ra đi xã báo nhẹ nhàng.



MẸ THƯƠNG

Mẹ ơi ! Mẹ đã đi rồi

Nhưng con không thấy lẽ loi một mình

Bởi bên con vẫn bóng hình

Mẹ cho sức sống bình sinh ngày nào

Con nhìn vào chốn Trời cao

Mẹ như đang thấy con trào lệ thương

Con ơi ! Con hãy kiên cường!

Hoàn thành mọi sự lên đường về Quê ( Chơn Tánh )

Mẹ nhờ con hướng nẻo về

Mẹ chuyên Niệm Phật không hề lãng xao

Mẹ luôn nhớ Phật nương vào

Con nhắc nhở Mẹ ngọt ngào Hồng Danh

A Di Đà Phật trọn thành

Mẹ thường ao ước về bên Cha Lành ( sợ đi theo ma )

Mẹ tin tưởng Phật cứu mình

Và...khi Mẹ mất an bình làm sao! ( nhẹ xã báo )

Con cầu Mẹ được bay cao

Thoát đời khổ lụy đày vào tấm thân

Không còn vướng bận tình Trần

Cầu nương Cõi PHẬT cứu thân thoát đời

Mẹ ơi ! Con vẫn nhớ lời

Qúi Thầy giảng dạy siêng thời tụng Kinh

Ăn chay, lạy Phật, sửa mình

Chuyên cần niệm Phật tiêu dần nghiệp đi ( thiện hành )

Nhìn lên Đức Phật oai nghi

Cầu xin Chư Phật gia trì độ cho

Bao kẻ tà kiến tội đồ ( Anh em bà con )

Hồi Tâm chuyển ý cố lo tu hành

Hành thiện hạnh, tạo an lành

Quy y Tam Bảo phước lành nào hơn



Quảng An Houston, Tx



********



YÊU THƯƠNG CÕI VỀ

Thế là tiễn mẹ lên đường

Xong rồi một kiếp gió sương ta bà

Mẹ ơi ! Tình Mẹ bao la!

Thay dòng lệ ứa chan hoà vần thơ

Mẹ có ra đi bao giờ?

Xã thân thay chiếc áo dơ cũ càng

Tánh Mẹ hằng hữu minh quang

Lòng con cảm nhận chứa chan nổi niềm

Hồn thơ bái biệt lặng im

Đến đi tan hợp nổi chìm theo duyên

Nương nhờ ân đức Mẹ hiền

Cưu mang dưỡng dục truân chuyên tháng ngày

Cho con cuộc sống hăng say

Nguồn thơ thánh thiện tràn đầy muôn phương

Trang nghiêm trên mọi nẻo đường

Bước thênh thang Mẹ yêu thương cõi về!



Quảng An Houston, Tx

Tiễn mẹ QA ra đi khi hết duyên đời xã báo. Cố nén luỵ bi QA cảm xúc vần thơ tiễn Mẹ lên đường. Kính xin chia sẻ đến mọi người tấm lòng người con khi phải hứng chịu đau khổ đoạn trường trước sanh ly tử biệt với Mẹ thương yêu. Luôn nhớ nhung Từ Mẫu đã là bầu trời che chở cho con. Mẹ đi rồi Mây Từ tan biến. Con chơi vơi ngụp lặn ưu phiền

Mẹ ơi! Mẹ đã đi rồi !

Lòng con cảm nhận cút côi đoạn trường

" Mây Từ " thôi phủ che sương

Nắng chan thiêu đốt tàn hương vị đời!

Quảng An Houston, Tx


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/08/2010(Xem: 15080)
Chén cơm trong chốn lao tù, Con xin cúng Phật con tu quá đường ! Thế gian huyết hận đau thương ! Nghẹn nào lệ nhỏ vô phương kêu gào !.
12/08/2010(Xem: 14151)
Nằm ngủ ôm vầng trăng Đồi Cù nghiêng nghiêng mộng Đà Lạt chảy trong thân Tôi như rừng thông im bóng. Em như sương trăng áo mộng Đêm thu xưa quyến hớp hồn tôi.
04/08/2010(Xem: 15436)
Để hướng về Mùa Hiếu Hạnh Thiêng Liêng Để tưởng nhớ công ơn Công Đức Sinh Thành Để cùng nhau nhắc nhở Con Hiền Cháu Thảo Để đền đáp trong muôn một công đức Cha Mẹ Và lễ tạ Thù Ân Bốn Ơn Trọng cưu mang. Chúng tôi xin viết, cảm ơn quý vị đón nhận và phổ biến. Trân trọng, TNT Mặc Giang [email protected]
04/08/2010(Xem: 14133)
Quê tôi còn đó dòng sông Nước đi nước đến chờ con nước về Quê tôi còn đó sơn khê Sắt son tô thắm ước thề không phai Ơn sâu nghĩa nặng tình dài Đường quê lối nhỏ hoa cài thơm hương Tin yêu hòa ái mến thương Chia mưa sẻ nắng gió sương không màng Quê tôi còn đó đò ngang Chờ người lữ thứ miên man chưa về
04/08/2010(Xem: 15852)
Quê Cha ngàn dặm mù khơi Đất Mẹ vạn lý một đời chia xa Thương non, ôm ấp mái nhà Nhớ núi, sầu mộng sơn hà chờ ai Thương sông, con nước chảy dài Nhớ biển, sóng vỗ miệt mài trùng dương Ra đi, vạn lý mù sương Rong rêu in bóng dặm đường phân ly Nhớ xưa, mấy thuở kinh kỳ Mà nay cũng lắm tư nghì hồn đau “Chiều chiều ra đứng ngõ sau Trông về quê Mẹ ruột đau chín chiều”
04/08/2010(Xem: 14469)
Rằng xưa, có Mục Kiền Liên Tu hành giác ngộ, chứng liền lục thông “Thiên nhãn”, “Thiên nhĩ” vô cùng “Tha tâm”, “Thần túc” thỉ chung rõ ràng “Túc mệnh”, “Lậu tận” vô can Đường xuôi lối ngược dọc ngang đi về Mục Liên bèn nhớ Mẫu hề
04/08/2010(Xem: 14383)
Bảy tình (thơ)
16/07/2010(Xem: 26205)
Vừa qua, được đọc mấy bài thơ chữ Hán của thầy Tuệ Sĩ đăng trên tờ Khánh Anh ở Paris (10.1996) với lời giới thiệu của Huỳnh kim Quang, lòng tôi rất xúc động. Nghĩ đến thầy, nghĩ đến một tài năng của đất nước, một niềm tự hào của trí tuệ Việt Nam, một nhà Phật học uyên bác đang bị đầy đọa một cách phi pháp trong cảnh lao tù kể từ ngày 25.3.1984, lòng tôi trào dậy nỗi bất bình đối với những kẻ đang tay vứt "viên ngọc quý" của nước nhà (xin phép mượn từ này trong lời nhận xét của học giả Đào duy Anh, sau khi ông đã tiếp xúc với thầy tại Nha trang hồi năm 1976: "Thầy là viên ngọc quý của Phật giáo và của Việt Nam ") để chà đạp xuống bùn đen... Đọc đi đọc lại, tôi càng cảm thấy rõ thi tài của một nhà thơ hiếm thấy thời nay và đặc biệt là cảm nhận sâu sắc tâm đại từ, đại bi cao thượng, rộng lớn của một tăng sĩ với phong độ an nhiên tự tại, ung dung bất chấp cảnh lao tù khắc nghiệt... Đạo vị và thiền vị cô đọng trong thơ của thầy kết tinh lại thành những hòn ngọc báu của thơ ca.
28/06/2010(Xem: 53210)
Ba môn vô lậu học Giới Định Tuệ là con đường duy nhất đưa đến Niết bàn an lạc. Muốn đến Niết-bàn an lạc mà không theo con đường này thì chỉ loanh quanh trong vòng luân hồi ba cõi. Nhân Giới sinh Định, nhân Định phát Tuệ– ba môn học liên kết chặt chẽ vào nhau, nhờ vậy mới đủ sức diệt trừ tham ái, đẩy lùi vô minh, mở ra chân trời Giác ngộ. Nhưng Giới học mênh mông, Định học mêng mông, Tuệ học mênh mông; nếu không nắm được “Cương yếu” thì khó bề hiểu biết chu đáo, đúng đắn. Không hiểu biết đúng đắn thì không sinh tâm tịnh tín; không có tâm tịnh tín thì sẽ không có tịnh hạnh, như vậy, con đường giải thoát bị bế tắc. Như một người học hoài mà vẫn không hiểu, tu hoàí mà vẫn không cảm nhận được chút lợi ích an lạc nào.
19/05/2010(Xem: 17511)
Đừng tưởng cứ trọc là sư Cứ vâng là chịu, cứ ừ là ngoan Đừng tưởng có của đã sang Cứ im lặng tưởng là vàng nguyên cây Đừng tưởng cứ uống là say Cứ chân là bước cứ tay là sờ Đừng tưởng cứ đợi là chờ Cứ âm là nhạc cứ thơ là vần Đừng tưởng cứ mới là tân