Bóng Thời Gian (thơ)

27/03/201815:40(Xem: 16682)
Bóng Thời Gian (thơ)
blank
Namo Buddhaya
 
Đối diện vui, buồn.. và vượt qua cảm thọ 
Qua bao lần vui buồn, mình rút ra được một cảm nhận đó là khi vui vui bao nhiêu thì khi buồn 
buồn sẽ bấy nhiêu và ngược lại.
 
Mỗi lần buồn, hạch hạnh nhân, tuyến yên nằm ở trung tâm não của mình hoạt động rất khó chịu, nó tiết ra
 một chất gì đó làm mình cảm thấy vô cùng khó chịu, cảm thấy vô cùng bức bối, tù túng, ngột ngạt. Đây là lúc 
mình cảm nhận rất rõ tâm thái muốn vượt thoát khỏi sự trói buột của thân xác, và tâm thức con người.
 
Và để đối trị, mình lùi về một góc, nhìn thẳng vào trung tâm khó chịu đó, không đồng hóa mình với nó, không mong
 cầu nó mau hết, cũng không ra sức chống đối, lãng tránh, hay đè nén nó. Mình chỉ hay biết, chỉ nhìn, nhìn, và nhìn thẳng
 vào nó, và thấy cảm giác khó chịu dần vơi giảm. Đã có bằng chứng khoa học về những người bị bệnh trầm cảm nặng 
lâu ngày, hạch hạnh nhân, tuyến yên của họ thường xuyên tiết ra độc chất khiến hình thành khối u trong não.
 
Để bổ sung thêm phần đối trị, mình ngồi xuống theo tư thế tọa thiền và bắt đầu hít thở bằng bụng. Hít vào bụng
 phình ra, lòng bàn tay phải hướng vào phía bụng, và cả tay phải chuyển động nhịp nhàng đưa ra nương theo sự phình ra
 của bụng từ trong ra ngoài. Thở ra bụng xẹp lại, tay phải chuyển động nhịp nhàng thu lại theo sự xẹp lại từ từ của bụng. 
Hít thở tự nhiên, theo dõi, hay biết sự vào ra của hơi thở nơi mũi. Hít thở vào ra như thế khoảng hơn 200 lượt vào ra. 
Xong sau đó, tay phải chạm đỉnh đầu, tay trái đưa ra trước miệng, và bắt đầu thở ra bằng miệng thật sâu thật dài, 
khoảng 5 lần, hạn chế hít vào, khi này tay trái cảm nhận làn khí từ miệng thổi ra. Hít thở bụng như thế làm cho mình
 lắng dịu cảm giác khó chịu do hạch hạnh nhân, tuyến yên nơi trung tâm não gây ra, có nguyên nhân 
khởi phát từ cảm xúc buồn.
 
Trải qua bao lần thăng trầm như thế, dần dà mình không còn ham thích cảm giác vui nữa, cũng không 
chán ghét cảm giác buồn. Chỉ là không đồng hóa mình với xúc cảm vui buồn huyễn hóa, duyên hợp giả tạm, 
và vô thường đổi thay khôn lường. Bởi vui bao nhiêu thì sẽ buồn bấy nhiêu, đúng như lời Phật dạy, 
hãy quán thọ thị khổ.
 
Khi có ánh nhìn như vậy, chúng ta sẽ không còn chạy theo trần cảnh bên ngoài mà tìm niềm vui, bởi biết chắc
 sau niềm vui, nỗi buồn sẽ đến. Mà chúng ta sẽ quay vào, tự chế tác niềm vui, và hạnh phúc cho bản thân bằng
 ánh nhìn ngay thẳng vào bao vọng tưởng, xúc cảm thị phi, rồi thì chúng sẽ tan đi, và niềm vui, hạnh phúc chơn thật
 sẽ hiện lên. Và khi sống với tâm thái này, trong chúng ta sẽ tràn đầy tâm lượng Từ, Bi, Hỷ, Xả, chúng ta sẽ sẵn sàng
 trao tặng đi tất cả đến với mọi người, mọi chúng hữu tình trong trời đất này một cách vô tư.
Hành Giả
Namo Buddhaya
 
blank
 
Học Cách Bằng Lòng
- Khi bạn cảm thấy mình muốn chết, hãy đến thăm viện ung bướu.
- Khi bạn thấy mình bất hạnh, hãy đến thăm cô nhi viện.
- Khi bạn thấy mình không có nơi nương tựa, hãy đến thăm viện dưỡng lão.
- Khi bạn cảm thấy mình nghèo khổ, hãy đến thăm trại tỵ nạn.
- Khi nào bạn thấy mình sắp bỏ cuộc, hãy nghĩ đến lý do bắt đầu.
- Khi bạn thấy cuộc đời không còn gì ý nghĩa nữa, hãy nghĩ về Mẹ.
- Bạn sẽ thấy những gì mình đang có là niềm mong ước của nhiều người khác.
- Đừng bao giờ trách "Tại sao mình không được như người ta,
 trong khi nhiều người chỉ ao ước được như bạn.
- Và bất cứ ai cũng có thể tu hành để an lạc và hạnh phúc ngay
 giữa đời thường, bạn cũng thế nhé. Emoji
 
blank
 
Bóng Thời Gian
 
Không hình, không tuổi, không tên
Chảy ngang trần thế dệt nên tháng ngày
Không màu, không sắc hiển bày
Xuân thì thuở nọ chiều nay bạc đầu..
Thời gian, hai chữ nhiệm mầu
Là phương thuốc để quên sầu thế gian..
Thời gian, hai tiếng gian nan 
Nhọc nhằn nhân loại, vội vàng đến, đi.
 
- Thời gian thực sự là gì ?
Thủy chung, bạc bẽo cũng vì thời gian .
Những ngày hội ngộ hân hoan..
Chén mừng chưa trọn đã tàn cuộc vui..
Thời gian chờ đợi, ngậm ngùi
Tháng ngày như thể thụt lùi đứng yên..
Khi tâm tư nặng ưu phiền
Phút giây nghe cứ dài thêm, mỏi mòn..
 
- Thời gian trôi cuốn, dập dồn..
Hỏi người... ai biết mất còn về đâu!
Thở vào, sống với lo âu..
Thở ra, nghiệp quấn theo sau kiếp đời..
Quyền uy, nhan sắc một thời
Thời gian thầm lặng đổi dời, phôi pha..
Chợt nghe bóng xế chiều tà.. 
Hư không vọng đến lời ca vô thường..
 
Thời gian vốn chẳng vui, buồn
Nỗi niềm riêng dệt ngàn muôn sắc màu..
 
- Có người ẩn sỹ rừng sâu
Cõi lòng vô niệm qua cầu thời gian..
Như mây như gió thênh thang
Thân trong trần thế, hồn tan luân hồi..
Đời mưa, nắng.. Mặc tình trôi !
Thiên thu về ngự chỗ ngồi thiên thu..
 
Như Nhiên - 
T Tánh Tuệ
 
blank
佛菩薩的願力之-南無大行普賢菩薩十大願 - LULUMACHA - lulumacha’s blog
Ý kiến bạn đọc
23/04/201814:59
Khách
Con cám ơn thầy. Bài viết thâm sâu rất hữu ích cho chúng con trong cuộc sống . Con kính chúc thầy sức khỏe, an lạc.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/09/2010(Xem: 18181)
Trước khi viết loạt bài thơ trong phần 1 (Hương Đạo Pháp) của thi tập này, tôi đã có gần 900 bài thơ, xoay quanh các đề tài như quê hương đất nước, lịch sử, địa lý, giáo dục, cuộc sống hiện thực, triết lý sắc không, nhân sinh quan - vũ trụ quan Phật giáo, xưng tán Phật và Bồ-tát….. Tôi đang tạm thời dừng lại công việc sáng tác và chuẩn bị làm một số công việc chuyên và không chuyên khác. Nhưng chợt nhớ lại nhiều năm trước đây, thỉnh thoảng có trao đổi với vài vị thân, quen, những người đã đọc gần hết thơ tôi. Họ nói, trong số gần 900 bài thơ đã đọc qua, tuy cũng có nhiều bài khuyến tu, nhiều bài mang tính giáo lý sâu sắc, có khả năng tịnh hóa lòng người, tuy nhiên những bài đó nằm tản mạn chưa tập trung. Hơn nữa cũng cần một loạt bài có nội dung giáo lý căn bản với thuật ngữ, danh từ, pháp số thông dụng, nếu có thể cho thành một tập riêng biệt thì càng tốt.
06/09/2010(Xem: 13799)
Phù Sinh Nhiễm Thể Ca, TNT Mặc Giang
06/09/2010(Xem: 18224)
Mùa hạ mà hơi lạnh xông ướp cả gian phòng. Tắt điện, thắp lên ngọn bạch lạp cắm vào một quả thông, nhựa sống vẫn còn mơn man đâu đây, nồng nàn. Mấy mươi năm hiên ngang sừng sững, một cơn bão thổi qua, thông bật gốc ngã quỵ, vương vãi xác xơ. Có gì tồn tại mãi đâu! Rồi tất cả, cũng bị thiêu rụi như ngọn bạch lạp đang cháy dỡ…
06/09/2010(Xem: 20399)
Được sinh ra, lớn lên, đi vào trường học, đi vào trường đời, rồi dong ruổi muôn phương, và dù có ra sao, Quê Hương vẫn Còn Đó ! Từ thuở phôi sinh xuất hiện Lạc Hồng, Hùng Vương - Văn Lang, xuyên qua chiều dài lịch sử, cấu thành mảnh dư đồ Chữ S, với Bắc Nam Trung gấm vóc, với núi non hùng vĩ, biển rộng sông dài, với những tên gọi thân yêu Huế - Sài Gòn - Hà Nội, với từng thời kỳ dù có qua đi, không gian dù có biến đổi, và dù cho vật đổi sao dời, Quê Hương vẫn Còn Đó !
06/09/2010(Xem: 19294)
Người phương tây thường nói “trẻ ước mơ, già hoài niệm”, nhưng sau khi đọc xong tập thơ Hành Trình Quê Mẹ, tôi thấy tác giả, một nhà thơ ở tuổi tri thiên mạng, nhưng lại luôn ghi lòng tạc dạ, nâng niu trân trọng các giá trị được tài bồi bởi tiền nhân; tác giả còn hoài bảo, mơ vọng một hướng sống thiết thực cho người Việt Nam nói chung. Với Mặc Giang, hoài niệm và ước mơ nào có hạn cuộc bởi tuổi tác. Hoài niệm và ước mơ ấy đã trở thành chất liệu tài bồi cho dòng thơ với chủ đề Hành Trình Quê Mẹ tuôn chảy không mỏi mệt, để nguồn thơ của thi nhân vốn nhào nặn từ cuộc sống, trở lại phụng sự cuộc sống ấy, trở thành niềm tự hào kiêu hãnh của trào lưu thi ca hiện đại.
06/09/2010(Xem: 21422)
Qua năm mươi năm, tiếp bước tiền nhân tôi trót vào con đường khảo cứu lịch sử văn học dân tộc. Tôi đã đọc rất nhiều thơ và cũng làm được một số việc cho các thế hệ thơ ca. Nhưng khi may mắn được đọc tập thơ Quê Hương Nguồn Cội (và khoảng 650 bài khác nữa) của nhà thơ Mặc Giang, một tập thơ chan chứa tình quê hương dân tộc, với tâm hồn bao la, sâu rộng bằng trái tim và dòng máu của người Việt Nam, tập thơ đã làm cho tôi hòa đồng trong tác phẩm không còn phân biệt được tâm tư và cảm giác của mình và chỉ còn là một con tim, một dòng máu chung của dân tộc trộn lẫn vào sự cấu tạo chung trải qua mấy ngàn năm lịch sử của núi sông.
06/09/2010(Xem: 16450)
Nhịp Bước Đăng Trình, TNT Mặc Giang
01/09/2010(Xem: 21730)
Theo dòng diễn tiến của những cuộc du hóa qua những quốc gia trên thế giới, giàu và nghèo, Đông và Tây, chúng tôi đã từng thấy con người say sưa với niềm vuisướng, và những con người khổ đau. Sự phát triển của khoa học kỷ thuật dường như có đạt được thêm một ít đường nét, một số cải tiến; phát triển thườngcó nghĩa thêm ít nhiều những tòa nhà ở thành thị.
31/08/2010(Xem: 16188)
Em có về cồn phượng là tuyển tập truyện ngắn của nhà văn Hoàng Ngọc Hiển.(Tên thật Trần Ngọc Hiển) Sinh năm 1942 tại Phú Lý, Hà Nam. Di cư vào Sài Gòn năm 1954. Cựu học sinh Chu Văn An. Sinh viên Luật khoa (dở dang). Sinh viên ban Triết Tây, Đại học Văn Khoa (cũng dở dang). Tốt nghiệp khả năng Sư Phạm Trung Cấp, ban Văn Chương. Giáo sư văn chương các trường trung học Côn Sơn, Ngô Quyền, Minh Đức, Trí Đức Sài Gòn và Kỷ Thuật Biên Hòa.
30/08/2010(Xem: 16651)
Nửa đời người tôi hiểu được Vô thường - ấy lẽ thường nhiên Và ta chỉ là chiếc lá Trong rừng nhân loại vô biên..