Xuân đến (thơ)

21/03/201807:09(Xem: 11163)
Xuân đến (thơ)



hoa_mai_2


Xuân đến

 

Cũng chẳng có ai hoài công đưa tiễn,

Hát khúc chia tay đêm cuối mùa Đông.

Co ro áo ấm mong trời thôi gió,

Ngồi sát vào nhau bên ánh lửa hồng…

 

Sáng nay, Xuân đến… Nắng Xuân đẹp quá!

Cây cỏ vươn mình, hé nụ tươi xanh.

Chim hót líu lo, chuyền cành ríu rít,

Vạn vật reo cười tắm ánh bình minh.

 

Sáng nay cùng bạn, trà ngon đối ẩm,

Ôn chuỗi ngày qua, ba tháng mùa Đông.

Nghe khúc nhạc buồn, ngày trôi chầm chậm,

Thương quê hương mình mãi ngóng cùng trông.

 

Vẫn chờ Xuân về, trong cõi mênh mông,

Bỗng có tin vui, rộn rã máu hồng.

Những trái tim héo, lao tù khổ nhục,

Bật  tiếng cười ròn rạng rỡ non sông.

 

Ngày Xuân trở lại quê hương vùng dậy,

Tiếng hát tự do vang khắp thôn làng.

Người Việt năm Châu trở về cố quận,

Xây dựng tình người. Lịch sử sang trang…

 

 Tuệ Kiên

(Sáng nay March 20, 2018 mùa Xuân bắt đầu tại USA)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 41719)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.