Trực Chỉ Chơn Tâm (thơ)

19/03/201818:10(Xem: 14589)
Trực Chỉ Chơn Tâm (thơ)
chu khongTHƯỜNG HẰNG (Cẩn họa)
 
“TRỰC CHỈ CHƠN TÂM KIẾN TÁNH THÀNH PHẬT”
 
TRỰC nhận thường hằng, thật nhiếp hoa…
CHỈ viền tịnh nhãn rõ đường tà.
CHƠN như vốn lặng, thừa duyên hiển,
TÂM pháp luôn bình, cạn tướng già.
KIẾN lập Bồ đề nhìn chẳng sái,
TÁNH thông Bát Nhã lắng không ngoa.
THÀNH toàn đại đạo ghìm tuyên lý,
PHẬT nhật cao huyền bất độ gia.
 
Ngày 15/3/2018
 Minh Đạo
 chu khong
KHÔNG HOA
 ( Khoán thủ+Giao cổ )
 
TRỰC hành giác lộ quán Không hoa
 CHỈ vọng khai minh triệt nẻo tà
 CHƠN thuyết Kim Cang*- thân bất hoại
 TÂM vô nhiễm - diệu dụng Lăng Già*
 KIẾN văn nhất niệm nhân nào sái
 TÁNH nhiếp tam thừa quả chẳng ngoa
 THÀNH tựu công huân hề chích lý
 PHẬT từ phổ chiếu rạng thiền gia !
 
3/2018
Thích Thiện Thông
(Sắc Tứ Minh Thiện)



chu khong

Lý Sự Viên Dung

( Cảm hoạ)

Trực chỉ chơn tâm, hội Pháp Hoa,
Chỉ quy chơn đạo, phá mê tà.
Chơn không, Bát Nhã thường không hoại,
Tâm thể, Như Như mãi chẳng già.
Kiến ngộ, huân tu, trừ hoặc sái,
Tánh khai, nhiếp niệm, bặt điêu ngoa.
Thành tâm hướng thiện, tuyên đàm lý,
Phật đạo hoằng truyền, sáng đạo gia...!

California, 19-3-2018

Thích Chúc Hiền

chu khong


THỌ TRÌ PHÁP HOA

Trực khai ngộ Tri Kiến "Pháp Hoa" ( ngộ nhập tri kiến Phật )

Chỉ mê vọng, quán bản tâm ta
Chơn Không, Diệu Hữu không hai khác
Tâm Pháp tuỳ duyên bất biến mà
Kiến ngộ Đạo Mầu trừ triền phược
Tánh khai giải thoát khỏi mù loà
Thành tựu công năng hành Chân lý
Phật Quang phổ chiếu hằng độ Tha!


Pt Quảng An, Houston, Tx

chu khong

TRỰC CHỈ CHƠN TÂM
KIẾN TÁNH THÀNH PHẬT

( Cảm hoạ)

TRỰC nhật siêng năng sẽ nở hoa

CHỈ theo Giới Luật Phật Thích Ca

CHƠN chất tấm lòng ngày thể hiện

TÂM khẩu như nhất thuận an hòa

KIẾN lợi tư nghĩa cõi Ta Bà

TÁNH thiện, hạnh lành, biết vị tha

THÀNH tâm sám hối tiêu nghiệp chướng

PHẬT ở trong ta chẳng đâu xa

28/03/2018
Cư sĩ Thoại Hoa




 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/02/2011(Xem: 11979)
Quen tay cắm hoa cúc hoa hồng Chiều cuối năm cắm cành vạn thọ Chắp tay run lời khấn nhỏ Ông bà nội ngoại ngủ yên.
26/02/2011(Xem: 11622)
Ta đi nghễu nghến giữa đời Bỗng dưng một tiếng chuông rơi… giật mình. Cổng chùa ta đứng lặng thinh Nghe hoàng hôn với bình minh nhập nhằng.
21/02/2011(Xem: 13815)
Khói mây liễu mộng, ngoại trần chơi Trăng nước hoa gương, gẫm lại cười Nhân ái đề huề, sao tỏ rạng...
21/02/2011(Xem: 17329)
chẳng phải là bài thơ hẹn ước chẳng phải là ý tưởng vẽ vời mà mùa xuân năm nay lại như cánh gió hân hoan đi về...
21/02/2011(Xem: 14867)
cánh rất mỏng chim đường bay rồi chẳng tới bởi mù sa hớt hải đuổi bên chân
19/02/2011(Xem: 28410)
Hết lòng trân quí và ghi nhớ ân đức sâu dầy của sư Sán Nhiên đã biên soạn và hiệu đính tập sách này, cũng như đã hoan hỷ cho phép Hội Thiện Đức ấn tống nhằm góp phần vào công cuộc hoằng hóa Phật pháp đem đến lợi lạc cho nhiều người. Hội Thiện Đức xin biết ơn sự ủng hộ tinh thần và tán thán sự phát tâm đóng góp tịnh tài của quý Phật tử và ân nhân cho công trình ấn tống này. Xin tri ân chị Thân Thục & anh Thân Phúc đánh máy tập sách; anh Thân Hòa trình bày sách bao gồm thiết kế bìa sách; anh Chúc Giới, anh Thiện Tánh, cùng anh Chúc Tùng cung cấp tài liệu và hình ảnh; Tâm Hân Huệ thỉnh ý sư Sán Nhiên; chị Tâm Thiện, chị Chơn Hạnh Bạch, chị Diệu Âm, Thân Hồng, cùng anh chị Lê Lộc (Lancaster, PA) phụ giúp sổ sách, liên lạc, và kêu gọi cho quỹ ấn tống.
19/02/2011(Xem: 15083)
Lá xanh cõng nắng sang mùa Phất phơ sương khói hiên chùa gọi nhau Làm thơ, hoa cỏ chụm đầu...
13/02/2011(Xem: 60578)
Vội đến, vội đi, vội nhạt nhòa Vội vàng sum họp vội chia xa. Vội ăn, vội nói rồi vội thở Vội hưởng thụ mau để vội già.
06/02/2011(Xem: 13246)
Đường của thơ là đầm đìa cát bụi Vùi nắng mưa sấm chớp bão bùng Và khơi mở dòng đời từ vô thủy...
02/02/2011(Xem: 11945)
"Trước sau nào thấy bóng người, Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông." Ngữ tình vương vấn. Tâm cảnh xao động. Mối tương dữ sâu sắc giữa thiên nhân trong lần Kim Trọng trở lại vườn Thúy tìm Kiều. Người xưa vắng bóng, chỉ thấy cảnh cũ hoa đào cười trước gió đông ngày xuân. Đó cũng chính là cảnh của Thôi Hộ trong bài thơ dưới đây.