Đêm nguyện cầu

11/04/201102:49(Xem: 12862)
Đêm nguyện cầu

ÐÊMNGUYỆN CẦU
NhấtHạnh

giờphút linh thiêng
giólặng chim ngừng
tráiđất rung động bảy lần
khibất diệt đi ngang dòng sinh diệt
bàntay chuyển pháp
tronghương đêm tinh khiết
ấncát tường nở trắng một bông hoa
thếgiới ba ngàn đồng thanh ca ngợi văn Phật Thích Ca
giờphút linh thiêng
đoábất diệt nở ngay giữa vườn hoa sinh diệt
nụgiác ngộ hé thành muôn thi thiết
ngàivề đây học tiếng nói loài người
đêmnao
từtrời Ðâu Suất nhìn về
chưthiên thấy địa cầu quê hương tôi sáng hơn vì sao sáng
vàtinh tú muôn phương chầu về
chođến khi vừng đông tỏa rạng
chođến khi vườn Lâm Tì Ni biến thành chiếc nôi êm chào đónPhật sơ sinh

nhưngđêm nay
từđịa cầu quê hương tôi
loàingười mắt lệ rưng rưng
hướngcả về mây từng trời Ðâu Suất
tiếngkêu khóc của sinh linh ngã gục
dướibàn tay ma vương
dướibàn tay bạo lực căm thù

trongbóng đêm
địacầu quê hương tôi đã mòn mỏi trông chờ
giờmầu nhiệm để Vô biên hé mở
chobóng tối tan đi với niềm lo sợ
chohội Long Hoa về
đểpháp âm tiếp nối bằng lời ca tiếng hát em thơ
đêmnay xin mười phương trăng sao chứng minh
chođịa cầu quê hương tôi dâng lời cầu nguyện
choViệt nam khói lửa
choViệt Nam điêu linh
choViệt Nam quằn quại đắm chìm trong máu lệ
sớmvùng dậy trong đau thương thế kỷ
đểbiến thành chiếc nôi êm đón chào Từ Thị
thêmmột lần hoa nở Phật sơ sinh

đêmnay cầu cho khổ đau trái kết hoa thành
chosinh diệt đi ngang dòng pháp thân bất diệt
chosuối tình thương chảy tràn trên vạn lòng tha thiết
đểloài người học tiếng nói chân như
đểtiếng nói trẻ thơ thành giọng chim ca.

NhấtHạnh
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/02/2011(Xem: 13652)
Khói mây liễu mộng, ngoại trần chơi Trăng nước hoa gương, gẫm lại cười Nhân ái đề huề, sao tỏ rạng...
21/02/2011(Xem: 17321)
chẳng phải là bài thơ hẹn ước chẳng phải là ý tưởng vẽ vời mà mùa xuân năm nay lại như cánh gió hân hoan đi về...
21/02/2011(Xem: 14754)
cánh rất mỏng chim đường bay rồi chẳng tới bởi mù sa hớt hải đuổi bên chân
19/02/2011(Xem: 28323)
Hết lòng trân quí và ghi nhớ ân đức sâu dầy của sư Sán Nhiên đã biên soạn và hiệu đính tập sách này, cũng như đã hoan hỷ cho phép Hội Thiện Đức ấn tống nhằm góp phần vào công cuộc hoằng hóa Phật pháp đem đến lợi lạc cho nhiều người. Hội Thiện Đức xin biết ơn sự ủng hộ tinh thần và tán thán sự phát tâm đóng góp tịnh tài của quý Phật tử và ân nhân cho công trình ấn tống này. Xin tri ân chị Thân Thục & anh Thân Phúc đánh máy tập sách; anh Thân Hòa trình bày sách bao gồm thiết kế bìa sách; anh Chúc Giới, anh Thiện Tánh, cùng anh Chúc Tùng cung cấp tài liệu và hình ảnh; Tâm Hân Huệ thỉnh ý sư Sán Nhiên; chị Tâm Thiện, chị Chơn Hạnh Bạch, chị Diệu Âm, Thân Hồng, cùng anh chị Lê Lộc (Lancaster, PA) phụ giúp sổ sách, liên lạc, và kêu gọi cho quỹ ấn tống.
19/02/2011(Xem: 14935)
Lá xanh cõng nắng sang mùa Phất phơ sương khói hiên chùa gọi nhau Làm thơ, hoa cỏ chụm đầu...
13/02/2011(Xem: 60421)
Vội đến, vội đi, vội nhạt nhòa Vội vàng sum họp vội chia xa. Vội ăn, vội nói rồi vội thở Vội hưởng thụ mau để vội già.
06/02/2011(Xem: 13235)
Đường của thơ là đầm đìa cát bụi Vùi nắng mưa sấm chớp bão bùng Và khơi mở dòng đời từ vô thủy...
02/02/2011(Xem: 11913)
"Trước sau nào thấy bóng người, Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông." Ngữ tình vương vấn. Tâm cảnh xao động. Mối tương dữ sâu sắc giữa thiên nhân trong lần Kim Trọng trở lại vườn Thúy tìm Kiều. Người xưa vắng bóng, chỉ thấy cảnh cũ hoa đào cười trước gió đông ngày xuân. Đó cũng chính là cảnh của Thôi Hộ trong bài thơ dưới đây.
02/02/2011(Xem: 17193)
1) Đối với các Thiền Sư thời Lý-Trần, sự ứng dụng tâm thức tu hành với những giáo lý Đức Phật truyền dạy là một. Trong Kinh Hoa Nghiêm, phẩm Nhập Pháp Giới, Đức Phật khai thị về không gian: "Mười phương thế giới đồng nhất thể." Trong Kinh Kim Cang, Đức Phật mở bày ý niệm về thời gian: "Quá khứ tâm bất khả đắc, hiện tại tâm bất khả đắc, vi lai tâm bất khả đắc."
02/02/2011(Xem: 15518)
Sự hiện hữu đột biến phản diện của một đóa mai đã đánh lay tâm thức của người đọc một cách bất ngờ, tạo ra một mối nghi tình cho hành giả, trong hai câu song thất kết thúc của bài kệ, mà thiền sư Mãn Giác đã trao cho những người đi sau, nhân lúc cáo bệnh thị chúng của ngài, chúng vẫn còn tiếp tục chảy không biết bao nhiêu bút mực để nói về sự hiện hữu của chúng.