Quê Nhà Tôi Đó (thơ)

14/03/201814:51(Xem: 14365)
Quê Nhà Tôi Đó (thơ)

viet nam 3
QUÊ NHÀ TÔI ĐÓ
(Cảm tác ngày hội làng TS  đầu xuân Mậu Tuất 2018)
 Xuân về ấm trải cả tầng không,
Sải rộng tình thâm giữa nắng hồng.
Chữ hẹn thời xao còn lặng bóng,
Niềm yêu thuở rộn vẫn êm dòng.
Đời xuôi nghĩa tỏa càng mơ ngóng,
Dáng não hồn se lại hỏi trông.
Biết vậy duyên trần đang lỗ hổng,
Bao mùa mãi đợi lắng tơ lòng.
 
Bao mùa mãi đợi lắng tơ lòng,
Ẵm chút lần theo kỷ niệm nồng.
Níu lại thời hoa nào phải cõng,
Bồi thêm lửa mộng có gì mong.
Mây đùa cảnh liệng vờn xuân óng,
Hội đến tình trao thỏa cõi bồng.
Cảm nghĩ quê nhà luôn sống động,
Đi về vạn lối vẫn hoài trông…
 
Ngày 14/3/2018
Minh Đạo


 viet nam 5
     QUÊ NHÀ
 
Cảm nghĩ quê nhà luôn sống động,
Đi về vạn lối vẫn hoài trông…
 
CẢM nhiều một khúc thuở xuân nồng,
NGHĨ bóng vườn xưa nắng trải hồng.
QUÊ cũ người xao ngày mở hội,
NHÀ xa giấc trở khắc nao lòng.
LUÔN còn nỗi nhớ nên tình ngóng,
SỐNG mãi niềm yêu ủ dạ mong.
ĐỘNG khối hương thầm mùi cỏ ấm,
ĐI VỀ VẠN LỐI VẪN HOÀI TRÔNG…
 
Ngày 14/3/2018
Minh Đạo


vietnam-30
QUÊ NHÀ

  ( Từ sự rung cảm hai câu thơ của bác Minh Đạo .
Tánh Thiện kính cảm tác tiếp để cùng chia sẻ với đại chúng yêu thơ . Cảm ơn bác MĐ )

Cảm nghĩ quê nhà luôn sống động ,
Đi về vạn lối vẫn hoài trông ... ( Minh Đạo )
Mỗi bước đường làng quê hương Việt ,
Lúa ngát hương thơm giữa cánh đồng .
Ra đi còn chẳng quên hình bóng ,
Ngày về thương nhớ một dòng sông .
Mưa nắng hai mùa lòng vẫn ấm ,
Tình thắm quê nhà mãi đợi trông .

                   Tánh Thiện
                   15-3-2018
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 24311)
Nhật Bản là đất nước của ngàn thơ, vì trước hết đó là đất nước của ngàn hoa... Hoàng Xuân Vinh
08/04/2013(Xem: 16773)
Đất tâm như quả địa cầu, Chứa đầy hạt giống hoa mầu hành vi. Tâm là dòng suối nghĩ suy, Tâm và hạt giống có gì khác đâu. 5. Tâm không tu phải khổ đau, Như vượn chuyền nhảy không sao đặng dừng, Xuống lên ba cõi trầm luân, Từ thời vô thỉ con đường mênh mang.
08/04/2013(Xem: 72742)
Mỗi thế hệ thi ca đều xuất hiện những tâm hồn đặc biệt của các nhà thơ qua từng thế hệ. Phần nhiều, tâm hồn xuất phát từ cảm tính của thi nhân qua mọi sinh hoạt của xã hội. Tập thơ Hoa Song Đường của nhà thơ Mặc Giang vượt ra ngoài cái vòng tâm tư hiện hữu xưa nay, nó mang tính chất triết lí nhân sinh, chứa chất mọi quy luật sinh tồn mà con người và vũ trụ cố gắng tranh đấu để bảo tồn lẽ sống cùng với vạn hữu.
08/04/2013(Xem: 18790)
"Ở đâu cũng có anh hùng Nơi đâu cũng có kẻ ngu người hiền, Anh hùng gặp gái thuyền quyên Ở ngay trong chốn trận tiền hiểu nhau Tình thương không có đối đầu Không phân trận tuyến không cầu mong chi Thực hành nghĩa cử Từ Bi
08/04/2013(Xem: 18653)
Chợt thấy xuân mời, vào một sáng ngồi rơi im lặng, hơi thở bay vào trong phong bão, cơn say tỉnh cơn gió mỉm cười, lay cánh mai
05/04/2013(Xem: 31545)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
03/04/2013(Xem: 17359)
Được rồi Mất, Khen rồi Chê Vinh liền tới Nhục, Sướng kề Khổ đau Gió đời tám ngọn trước sau Luôn gây loạn động, đua nhau dâng trào.
02/04/2013(Xem: 16307)
Tôi được nghe nhiều người truyền tụng ngợi ca Trung niên thi sĩ từ lâu lắm rồi, dần dần tôi làm quen tìm đọc thơ của bác, lúc còn làm chú tiểu ở chùa Tường Vân-Huế.
02/04/2013(Xem: 13733)
Lối về xa ngái không cùng Non cao bể rộng trập trùng u minh Phiêu bồng phiêu lãng phiêu linh Dừng chân ngoái cổ thấy mình nhỏ nhoi.
02/04/2013(Xem: 12903)
Nhà thi sĩ nói: “ Con người sống ở đời như nhà thi sĩ.” Phải chăng, đời là một cõi mộng và con người là kẻ đi trong cõi mộng này?