Cảnh Thiền (thơ)

14/03/201807:33(Xem: 9043)
Cảnh Thiền (thơ)
tuvienquangduc_2
Cảnh Thiền
1-Hương từ lan mọi nẻo,
Nhật tuệ chiếu muôn phương.
Thiền sàng Tăng tỉnh toạ,
Phật điện trầm lan xông.


2-Kinh vàng tan mộng ảo,
Kệ ngọc bặt ưu phiền.
Chuông khuya lay khách tục,
Mõ sớm gợi hồn thiêng.

3-Xuân thiền hoa giác nở,
Nẻo đạo tuệ tâm khai.
Thời thời an lạc trú,
Khắc khắc cát tường bày.


4-Từ vân che vạn nẻo,
Tuệ nguyệt chiếu vô cùng.
Viên Âm rền pháp giới,
Ánh thiền rạng mênh mang.


5-Chân Như thường tịch chiếu,
Bát Nhã mãi rền vang.
Thiền hương thơm toả ngát,
Vườn đạo ánh trăng vàng.


6-Đạo nhân cười vỡ mộng,
Nhật nguyệt chiếu soi dòng.
Hoa tâm bừng đoá nở,
Đuốc tuệ đón xuân sang.


7-Thiền tăng tu quán niệm,
Thiện tín tập nhìn tâm.
Xuân cười hoa sắc thắm,
Đức nhuận đất trời an.


8-Chiên đàn thơm lan toả,
Hải ngạn đượm hương thiền.
An nhiên và tĩnh tại,
Giữa cõi trời vô biên...!



California, Xuân Mậu Tuất-2018
Thích Chúc Hiền
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/07/2011(Xem: 14762)
Đầy vơi con nước kinh thành Mù sương vẽ mãi bức tranh cội nguồn Hoàng cung dõi ánh trăng sương...
07/07/2011(Xem: 66707)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
03/07/2011(Xem: 13512)
Đất ơi, ngươi xinh đẹp biết bao, và siêu phàm biết mấy! Hoàn hảo biết bao khi ngươi vâng lời ánh sáng...
03/07/2011(Xem: 17153)
Một ngày rồi ta, trả Hơi về Gió Một ngày rồi ta, trả Thân về Đất Một ngày rồi ta, trả từng hạt Nước Cho những dòng Sông.
03/07/2011(Xem: 14956)
Trăm năm mặc chuyện có, không; trên đầu chữ Phật trong lòng chữ tâm; Gương huyền chiếu giữa tòng lâm...
27/06/2011(Xem: 11760)
Mỗi năm cứ độ thu về, tiếng chuông buồn da diết, trên cành cây khô trụi lá, ve sầu rỉ rả giọng ai oán thê lương như đa mang, như chất chứa nỗi niềm trong cô tịch...
25/06/2011(Xem: 11210)
Ai đem nước đổ ra sông Để cho con nước bềnh bồng trôi đi Nước kia có tội tình gì Đừng buôn đừng bán đừng vì lợi danh
25/06/2011(Xem: 11529)
Xin ngắt một cành hoa Dâng lên công đức Mẹ Xin ngắt một cành hoa Dâng lên công đức Cha Nhớ thương cửa cửa nhà nhà