Cái già chẳng liên can

13/03/201806:38(Xem: 12551)
Cái già chẳng liên can


mehien2
CÁI GIÀ CHẲNG LIÊN CAN
Già tôi ngắm trong gương
Thấy hiển hiện vô thường
Tóc tai đà bạc phết
Da nhăn nhúm thê lương!
Tay chân thì quờ quạng
Đi đứng cứ rẩy run
Nhưng tâm còn sáng chút
Ý chí chẳng mòn cùn ( cố tu )
Hướng Đạo niềm ổn an
Chuyện đời vơi rộn ràng
Tuỳ duyên hành xã ấy
Cái già chẳng liên can!
Quảng An Houston, Tx
Con soi gương và chạm mặt vô thường.
Lời thơ tư nhắc phải nương Đạo Mầu


hoasen1a

XẺ CHIA LỜI ĐÁP
Nghiệp còn, Tâm tối mù khơi
Lời thơ khoả lấp buồn ơi đâm chồi !
Loạn tưởng cảm xúc nổi trôi
Dừng ngay vọng niệm quy hồi Chân tâm
Biết mình quanh quẩn sai lầm
Mãi hoài ôm ấp cho thâm vết hằn
Phước phần còn chút thiện căn
Tư duy chân lý thường hằng hôm mai
Nhiễm huân Tập khí miệt mài
Chúng sanh mới phải bi ai kiếp đời
Buông cho nắm níu rụng rơi
Ý thức tạo tác nhẹ vời tâm tư
Bước theo đường sáng Đạo Như
Rỗng rang tâm thái an cư Ta Bà
Sẵn sàng trả nghiệp gieo ra
Lợi hành đồng sự an hoà thiên thu
Chớ nên tắm gội mây mù
Lời thơ cảm tác ôn nhu "tam thời" ( quá hiện vị lai đều đồng thời
Quảng An Houston, Tx
Cảm hoạ vần điệu khi đọc những tâm tình bày tỏ của Đạo Hữu Diệu Vân

*******
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/04/2013(Xem: 14193)
Lối về xa ngái không cùng Non cao bể rộng trập trùng u minh Phiêu bồng phiêu lãng phiêu linh Dừng chân ngoái cổ thấy mình nhỏ nhoi.
02/04/2013(Xem: 13331)
Nhà thi sĩ nói: “ Con người sống ở đời như nhà thi sĩ.” Phải chăng, đời là một cõi mộng và con người là kẻ đi trong cõi mộng này?
01/04/2013(Xem: 25376)
Sư trưởng Như Thanh đã sáng tác, biên soạn và dịch thuật khoảng 20 tác phẩm Phật học.
01/04/2013(Xem: 15123)
Thiền lâm vi tiếu ngàn xưa Cười đời sảng khoái vẫn chưa cạn cười Cười ngất ngưỡng với héo tươi Cười đau đớn ngộ, cười ruồi nhiếp tâm.
01/04/2013(Xem: 15993)
Hai lần đánh đuổi Nguyên Mông Minh quân ngời sáng, chiến công vang rền Sử vàng ghi khắc lưu truyền Nhân Tông kiệt xuất, đức hiền tài ba.
01/04/2013(Xem: 16927)
Kiếp con người sống gởi thác về. Ai cũng vậy. Gọi là "sinh ký tử quy", Sống gởi thác về. Đời người là như vậy. Tất cả mọi người đều như vậy. Đức Phật cũng vậy, phải đọa cái xác thân tứ đại giả hợp này.
01/04/2013(Xem: 15549)
“Hãy lên đường! kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã nghe theo tiếng gọi thầm thì tự thẳm sâu tiềm thức, vững tin và vững tâm mà đi như thế. Túi vải đã rách, áo đã sờn vai, đôi giầy đã lủng, bàn chân từng sưng húp, nhưng lữ khách như không sờn lòng. “Hãy lên đường! Kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã leo qua nhiều ngọn đồi, lội qua nhiều dòng suối, đi ngang nhiều phố thị, vượt nhiều khu rừng, ngủ dưới gốc cây, tắm bên sông cạn ….
01/04/2013(Xem: 14381)
Ngọn gió đưa anh đi mười năm phiêu lãng Nhìn quê hương qua chứng tích điêu tàn Triều đông hải vẫn thì thầm cát trắng Chuyện tình người và nhịp thở của Trường sơn.
01/04/2013(Xem: 26104)
Một ngày nóng, rồi một ngày lạnh . Người ta cứ mãi triền miên giữa những cơn nóng lạnh bức bách. Bức bách đến kỳ cùng, cho đến khi lòng người vĩnh viễn đắm chìm tận lòng biển.
01/04/2013(Xem: 22505)
Lời trối trăng của Đại Đế A Lịch Sơn