Cái già chẳng liên can

13/03/201806:38(Xem: 12079)
Cái già chẳng liên can


mehien2
CÁI GIÀ CHẲNG LIÊN CAN
Già tôi ngắm trong gương
Thấy hiển hiện vô thường
Tóc tai đà bạc phết
Da nhăn nhúm thê lương!
Tay chân thì quờ quạng
Đi đứng cứ rẩy run
Nhưng tâm còn sáng chút
Ý chí chẳng mòn cùn ( cố tu )
Hướng Đạo niềm ổn an
Chuyện đời vơi rộn ràng
Tuỳ duyên hành xã ấy
Cái già chẳng liên can!
Quảng An Houston, Tx
Con soi gương và chạm mặt vô thường.
Lời thơ tư nhắc phải nương Đạo Mầu


hoasen1a

XẺ CHIA LỜI ĐÁP
Nghiệp còn, Tâm tối mù khơi
Lời thơ khoả lấp buồn ơi đâm chồi !
Loạn tưởng cảm xúc nổi trôi
Dừng ngay vọng niệm quy hồi Chân tâm
Biết mình quanh quẩn sai lầm
Mãi hoài ôm ấp cho thâm vết hằn
Phước phần còn chút thiện căn
Tư duy chân lý thường hằng hôm mai
Nhiễm huân Tập khí miệt mài
Chúng sanh mới phải bi ai kiếp đời
Buông cho nắm níu rụng rơi
Ý thức tạo tác nhẹ vời tâm tư
Bước theo đường sáng Đạo Như
Rỗng rang tâm thái an cư Ta Bà
Sẵn sàng trả nghiệp gieo ra
Lợi hành đồng sự an hoà thiên thu
Chớ nên tắm gội mây mù
Lời thơ cảm tác ôn nhu "tam thời" ( quá hiện vị lai đều đồng thời
Quảng An Houston, Tx
Cảm hoạ vần điệu khi đọc những tâm tình bày tỏ của Đạo Hữu Diệu Vân

*******
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/09/2014(Xem: 15509)
Nếu gặp người nóng tánh Hãy nhẹ nhàng nhìn thôi không cần phải lẩn tránh Chưa hỏi đừng hé môi
28/09/2014(Xem: 16499)
Gom thâu cảnh sắc tỏ mờ Nhướng lên chợp chớp bến bờ đến đi Vuông tròn thực ảo đó đây Nhất như rõ biết ô hay hiện tiền!
27/09/2014(Xem: 17048)
“Chạy Trốn Cái Bóng” là một câu chuyện của Trang Tử, một hiền triết người Hoa của thế kỷ thứ ba trước Tây Lịch. Nhiều chuyện của Trang Tử rất ư là khôi hài nhưng đồng thời vạch rõ những cái nhìn thâm sâu vào tình trạng của con người. Câu chuyện sau đây chỉ là một ví dụ như thế.
26/09/2014(Xem: 13595)
Ừ thôi thấy kiếp trầm luân. Tu từ vô tận đến lần hôm nay Cố xong qua khỏi kiếp này Cho linh hồn rỗi mới hay nhờ thiền Niết Bàn là chốn thần tiên Thong dong một cõi cho riêng phận mình Thế gian như cuộc đăng trình
26/09/2014(Xem: 23109)
Nhón chân trong cõi hư vô, Vời trông quê mẹ mấy bờ ruộng thưa? Cúi nhìn ngọn cỏ đong đưa, Chắp tay xin một hạt mưa giữa trời.
26/09/2014(Xem: 17042)
Đêm khuya khoắt bên thềm sương giọt đọng Nghe đâu đây chim nhịp cánh giang hồ Nhịp thời gian gỏ tràn theo mạch sống Của muôn màu ảo hóa điệu tung hô.
26/09/2014(Xem: 16835)
Đường lên đó vẳng lời chim lảnh lót Dọc ven sông hoa nắng trổ mây lồng Dòng Hương khuất sau cánh rừng cây lá Qua dốc đồi thoáng hiện bóng Huyền Không
25/09/2014(Xem: 13085)
Chiều buồn ngồi ngắm mây bay. Mây ơi, gió hỡi có hay được rằng, Cuộc đời là kiếp lằng nhằng. Quanh đi quẩn lại chỉ ngần ấy thôi.
24/09/2014(Xem: 16759)
Xanh cây lá rừng cao trầm hùng vĩ Chập chùng lên ghềnh đá tảng đồi hoang Ẩn hiện triền non ven sườn dốc Thanh Lương Am thấp thoáng giữa sương ngàn
24/09/2014(Xem: 42155)
Vào năm 2007, có thêm 13 kỷ lục Phật Giáo Việt Nam (PGVN) được Trung tâm Sách kỷ lục Việt Nam (Vietbooks) & Báo Giác Ngô công bố rộng rãi. Trong số đó, xin nhắc lại một kỷ lục: “Ngôi Chùa Có Bản Khóa Hư Lục Viết Trên Giấy Lớn Nhất Việt Nam- Bản kinh do cư sĩ Đặng Như Lan viết tại chùa Vĩnh Nghiêm, Q.3, TP.HCM năm 1966. Bản kinh viết dựa theo Khóa hư lục của Trần Thái Tông (1218-1277) có kích thước rộng 1,78m, dài là 2,7m, hiện đang được trưng bày tại chùa Phổ Quang, Thành phố Hồ Chí Minh”.