Nỗi buồn thế gian (thơ)

10/03/201807:04(Xem: 14807)
Nỗi buồn thế gian (thơ)





saigon_map



NỖI BUỒN THẾ GIAN

 

Mong sao ý thức được rằng

Thiên nhiên tài sản không gì quý hơn

Luôn luôn gìn giữ sớm ngày

Chăm lo coi ngó như người con thân

Rừng vàng, biển bạc, núi non

Là nơi muôn thú cá chim sinh tồn

Nhưng nay biển chết rừng thưa

Trăm ngàn cá chết thú chim vơi dần

Than ôi trái đất nóng dần 

Như trong lò lửa thiêu thân hữu tình

Lúc thì bão tố đùng đùng

Mưa tuôn xối xả nước dâng trùng trùng

Nhân do cái ngã lòng tham

Ngu si khờ dại tan tành thế gian!




Brisbane, 10-3-2018

Dr Tâm Tịnh Tiến Đặng


ca chet hang loat o vung ang
nan pha rungnan pha rung 2


NỔI BUỒN THẾ GIAN 
 ( Cảm Hoạ Lục Bát )
 
Mong người ý thức được cho
Thiên nhiên tài sản của kho nhà Trời
Sẵn sàng cung phụng mọi nơi 
Ngày đêm gìn giữ chẳng rời như con
 
Rừng vàng, biển bạc, núi non
Muôn loài chim cá sinh tồn từ xưa
Nhưng nay biển chết rừng thưa!..
Còn chi sự sống bốn mùa Nhân gian
 
Cá chim diệt chủng tiêu tàn
Đất Trời phát sốt nóng ran đêm ngày
Như lửa thiêu đốt rứt ray
Dập dồn Bảo dữ nộ này thiên tai
 
Mưa tuôn ngập lụt dài dài
Nơi nơi nguy khốn bi ai não nề
Thêm do cái Ngã đắm mê
Lòng tham ích kỷ thoả thuê vô tình
 
Ngu si khờ dai vô minh
Tiếp tay phá huỷ chỉ mình sống thôi
Mong người ý thức quy hồi
Để cho Trần Thế buồn trôi theo dòng...
 

Houston, Texas, USA 10-3-2018
Quảng An 



ca chet hang loat

   VUI VẦNG TRĂNG THANH

( Kính cảm hoạ bài của Quảng An )

Thiên nhiên là của Trời cho
Ta nên gìn giữ như pho tượng vàng
Đừng sanh tâm khởi lòng tham
Phá rừng phá núi nghiệp càng nặng thêm .

Sống đời tri túc chớ quên
Lắm tiền nhiều của chẳng bền chi đâu
Cuộc đời là cả bể dâu
Thương yêu sự sống khổ sầu tự tan .

Một cơn bão lửa điêu tàn
Nhớ câu niệm Phật nhẹ nhàng thân tâm
Biết bao thảm kịch do sân
Tham si mạn vẫn từ tâm con người .

Chuyên tu chánh niệm đời đời
Phá trừ ngã chấp thảnh thơi lạ thường
Ta đi khắp vẹn nẻo đường
Trải lòng rộng lớn cảm thương mọi loài .

Nhớ về Tánh Phật sáng soi
Mong cho kẻ ác quy hồi Chánh Tâm
Để cùng xây đắp lòng Nhân
Để cho trần thế vui vầng trăng thanh .

    Dallas USA , 9-3-2018
              Tánh Thiện


nan pha rung


Xót Thương
(Cảm hoạ theo một số hình ảnh và ý bài:
" Nỗi Buồn Thế Nhân." của tác giả Dr Tâm Tịnh Tiến Đặng)

Nhìn cảnh cá chết phơi thây,

Núi rừng đốt chặt cỏ cây lụi tàn.

Lòng đau quặn thắt tim gan.

Non sông cẩm tú hao mòn bởi đâu?

Rừng thiêng, núi thẳm năm nao,

Giờ trơ trụi hết, thần sầu, quỷ kinh.

Biển sâu thủy tộc nương mình,

Nay đà phơi xác, trương sình, thối tha.

Phải chăng trong cõi người ta,

Thải bao chất độc trôi ra biển hồ?

Thiên nhiên xơ xác tiêu hao,

Chim muôn, cầm thú nơi nào trú thân?

Tài nguyên, khoáng sản cạn dần,

Gió, mưa, giông, bão, lụt tràn khắp nơi...!

Hạn hán nứt nẻ đất trời,

Mùa màng thất bát, dân thời lầm than.

Địa cầu hâm nóng, băng tan,

Khí quyển cạn kiệt ngày càng kiệt hơn.

Thành tâm khấn Phật ban ơn,

Cho người dừng lại tham tàn, sầu đau.

Từ tâm trải khắp địa cầu,

Mong sao muôn loại khổ đau vơi dần.

Núi rừng, biển cả thêm xanh,

Sông, hồ, ao, suối long lanh bốn mùa...!

California, Xuân Mậu Tuất-2018
Thích Chúc Hiền







Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/10/2014(Xem: 17174)
Sau Bức Màn Mây Thả mây bay về núi đồi Thênh thang vùng trời Vô Niệm Còn nguyên đó dáng ai ngồi Nhìn hoa môi cười chúm chím
02/10/2014(Xem: 20284)
Đây là một bài thơ rất nổi tiếng của Kenji Miyazawa (1896-1933)*: Nhà phía đông có đứa trẻ ốm, Ta sang săn sóc, Nhà phía tây có bà mẹ gầy, Ta mang cho túi gạo, Nhà phía nam có người đang chết, Ta sang khuyên đừng sợ, Nhà phía bắc đang kiện cáo nhau, Ta sang can thôi bỏ đi.
01/10/2014(Xem: 20440)
Lòng vẫn nhớ ngày hè xa xưa ấy, Tôi còn là cô bé tuổi mười hai. Trời hôm ấy, chín tầng cao xanh thẳm, Gió mơn man nỗi vui sướng dâng tràn, Mắt háo hức nhìn con đường trước mặt, Lòng đăm đăm về hướng cuối trời xa Đinh ninh đó là miền quê yêu dấu,
30/09/2014(Xem: 14600)
Ôi! Anh em ơi! Hãy hát cho nhau nghe Hãy hát cho yêu thương Mời biển đông sóng vỗ Hãy hát cho xanh xao Gọi nhức đau mầm lá Hãy hát cho hoang vu Những cuộc tình hóa gió
30/09/2014(Xem: 19304)
Khổ đời Ta mới biết tu Nên nay cởi mở ôn nhu hài hoà Giờ thì vơi bớt thiết tha Ăn chi cũng được miễn là ăn thôi
30/09/2014(Xem: 15661)
Nét cong tuyệt mỹ cỗi rồi Lá vàng mới khóc tiễn đời lá xanh Tượng vàng chùa đất tâm thanh Hào quang vần vũ tỏa quanh gốc tùng.
29/09/2014(Xem: 16305)
Nếu gặp người nóng tánh Hãy nhẹ nhàng nhìn thôi không cần phải lẩn tránh Chưa hỏi đừng hé môi
28/09/2014(Xem: 16969)
Gom thâu cảnh sắc tỏ mờ Nhướng lên chợp chớp bến bờ đến đi Vuông tròn thực ảo đó đây Nhất như rõ biết ô hay hiện tiền!
27/09/2014(Xem: 17878)
“Chạy Trốn Cái Bóng” là một câu chuyện của Trang Tử, một hiền triết người Hoa của thế kỷ thứ ba trước Tây Lịch. Nhiều chuyện của Trang Tử rất ư là khôi hài nhưng đồng thời vạch rõ những cái nhìn thâm sâu vào tình trạng của con người. Câu chuyện sau đây chỉ là một ví dụ như thế.
26/09/2014(Xem: 14482)
Ừ thôi thấy kiếp trầm luân. Tu từ vô tận đến lần hôm nay Cố xong qua khỏi kiếp này Cho linh hồn rỗi mới hay nhờ thiền Niết Bàn là chốn thần tiên Thong dong một cõi cho riêng phận mình Thế gian như cuộc đăng trình