Đêm nghe đất nước tự tình (thơ)

07/03/201812:26(Xem: 15096)
Đêm nghe đất nước tự tình (thơ)

chuamotcot

ĐÊM NGHE ĐẤT NƯỚC TỰ TÌNH


Bốn mùa tang tóc cứ mãi chia đều
Hạnh phúc đem trồng giữa cảnh hắt hiu
Chưa đủ mầm an vội vàng giã biệt
Cút côi đau đớn tựa cửa trông chiều
 
Nước bồng Đất hối hả đắp quê hương
Đâu biết bùn non ẩn giấu đoạn trường
Đất Nước vô tình tìm về bản quán
Nào hay em vùi thân giữa đêm trường
 
Đất nằm vô trụ bởi Nước phiêu bồng
Nên quê hương bốn ngàn năm bồi lở
Nước mênh mông tuổi thọ tầm hư không
Đất Nước vô tư-bát ngát vô cùng
 
Đất Nước dìu nhau có khi đổi màu
Thành Nước đục cho người dễ buông câu
Đùn đẩy phá rừng hắt cho lâm tặc
Buông tuồng Nước phải vỡ bờ đớn đau
 
Kẻ chợ thị thành Đất có yên đâu
Lấn sông chẻ núi rủng rẻng chia nhau
Chim rừng hốt hoảng cá đứt hơi thở
Đất Nước nào hay bủa cảnh bể dâu
 
Bao năm Đất Nước khói lửa lầm than
Eo Đất Miền Trung nặng gánh phũ phàng
Bão lũ hằng năm dầm thêm khốn khổ
 Đất Nước nằm nghe thổn thức điêu tàn.


Như Thị -Lê Đăng Mành
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/04/2013(Xem: 16511)
Tôi được nghe nhiều người truyền tụng ngợi ca Trung niên thi sĩ từ lâu lắm rồi, dần dần tôi làm quen tìm đọc thơ của bác, lúc còn làm chú tiểu ở chùa Tường Vân-Huế.
02/04/2013(Xem: 14308)
Lối về xa ngái không cùng Non cao bể rộng trập trùng u minh Phiêu bồng phiêu lãng phiêu linh Dừng chân ngoái cổ thấy mình nhỏ nhoi.
02/04/2013(Xem: 13443)
Nhà thi sĩ nói: “ Con người sống ở đời như nhà thi sĩ.” Phải chăng, đời là một cõi mộng và con người là kẻ đi trong cõi mộng này?
01/04/2013(Xem: 25402)
Sư trưởng Như Thanh đã sáng tác, biên soạn và dịch thuật khoảng 20 tác phẩm Phật học.
01/04/2013(Xem: 15221)
Thiền lâm vi tiếu ngàn xưa Cười đời sảng khoái vẫn chưa cạn cười Cười ngất ngưỡng với héo tươi Cười đau đớn ngộ, cười ruồi nhiếp tâm.
01/04/2013(Xem: 16000)
Hai lần đánh đuổi Nguyên Mông Minh quân ngời sáng, chiến công vang rền Sử vàng ghi khắc lưu truyền Nhân Tông kiệt xuất, đức hiền tài ba.
01/04/2013(Xem: 17004)
Kiếp con người sống gởi thác về. Ai cũng vậy. Gọi là "sinh ký tử quy", Sống gởi thác về. Đời người là như vậy. Tất cả mọi người đều như vậy. Đức Phật cũng vậy, phải đọa cái xác thân tứ đại giả hợp này.
01/04/2013(Xem: 15570)
“Hãy lên đường! kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã nghe theo tiếng gọi thầm thì tự thẳm sâu tiềm thức, vững tin và vững tâm mà đi như thế. Túi vải đã rách, áo đã sờn vai, đôi giầy đã lủng, bàn chân từng sưng húp, nhưng lữ khách như không sờn lòng. “Hãy lên đường! Kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã leo qua nhiều ngọn đồi, lội qua nhiều dòng suối, đi ngang nhiều phố thị, vượt nhiều khu rừng, ngủ dưới gốc cây, tắm bên sông cạn ….
01/04/2013(Xem: 14512)
Ngọn gió đưa anh đi mười năm phiêu lãng Nhìn quê hương qua chứng tích điêu tàn Triều đông hải vẫn thì thầm cát trắng Chuyện tình người và nhịp thở của Trường sơn.
01/04/2013(Xem: 26358)
Một ngày nóng, rồi một ngày lạnh . Người ta cứ mãi triền miên giữa những cơn nóng lạnh bức bách. Bức bách đến kỳ cùng, cho đến khi lòng người vĩnh viễn đắm chìm tận lòng biển.