Xuân Đạo (thơ)

02/03/201813:06(Xem: 14292)
Xuân Đạo (thơ)

Phat_Di_Lac
Xuân Đạo

Ngày mai nắng ấm tiết xuân sang,

Én lượn mây thêu dệt mộng vàng.

Tuệ nghiệp vun trồng hoa giác nở,

Tâm thiền tỏa chiếu bóng mê tan.

Nhàn chân rảo bước miền An Lạc,

Thoả chí ngao du chốn Niết Bàn.

Thắm vẻ xuân sang, xuân bất diệt,

Xuân thiền, xuân đạo, mãn xuân tâm...!

hoa_mai_2

Hương Xuân

Đào hồng nụ thắm nở đầy cây,

Gió thoảng hương xuân đượm chốn này.

Mấy độ xuân qua, xuân lại đến,

Bao lần cúc nở, cúc còn say.

Quê người đón tết, hương thiền dậy,

Đất khách mừng xuân, đạo nghiệp xây.

Tỏa ngát hương xuân, xuân khắp chốn,

Nơi nơi xuân thắm, thắm đêm ngày...!

hoa_mai_8

Xuân Hy Vọng

Một thoáng xuân về rộn tiếng ca,

Nét xuân tươi thắm rực trời hoa.

Mừng xuân đón tết chào trăm họ,

Hái lộc nghinh tài cảm vạn nhà,

Thế sự hanh thông không chướng ngại.

Nhân tình gắng bó chẳng chia xa,

Nơi nơi tận hưởng niềm hoan hỷ,

Một thoáng xuân về rộn tiếng ca...!

hoa_mai_9

Tri Ngộ

Trăng xuân huyền dịu vẻ nên thơ,

Thưởng lãm vườn thi chẳng kể giờ.

Ngữ, điệu, thanh, âm say giấc điệp,

Câu, vần, ý, tứ mĩm vườn mơ.

Bâng khuâng chợt nhớ niềm tri kỷ,

Thổn thức vời trông ánh nguyện sơ.

Thi- Nguyệt tương phùng âu khó tả,

Bến bờ tri ngộ sóng lơ ngơ...!

hoa_mai_11

Từ Đức Hoài Cảm

Cổ thụ tàng che rợp đất thiền,

Đức Từ rạng chiếu, ánh trăng nghiêng.

Tăng đường tĩnh mịch, tăng thân tịnh,

Phật điện trang nghiêm, Phật tượng thiêng.

Quán niệm, tu tâm, truyền đạo mạch,

Tham thiền, niệm Phật, kết duyên tâm.

Đường về cõi Phật ngời hoa giác,

Thức bổn, hoàn nguyên, vẹn ước nguyền...!

Thích Chúc Hiền

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/10/2013(Xem: 26625)
Miền trung mưa nắng quê tôi hai mùa Ruộng nương xơ xác quê tôi thật buồn Đã bao nhiêu năm ngàn giông bão xuống Một vùng đất nghèo bao nỗi đau thương
27/10/2013(Xem: 23657)
Không biết từ đâu ta đến đây Mang mang trời thẳm đất xanh dày Lớn lên mang nghiệp làm thi sĩ Sống điêu linh rồi chết đọa đày Mấy câu thơ thời tuổi trẻ, lúc mới 23 tuổi ấy đã theo suốt cuộc đời Nguyễn Đức Sơn, một thi sĩ kiệt xuất trên bầu trời văn nghệ Việt Nam hiện đại. Rờn lạnh hoang vu một tâm hồn cô độc, cô liêu khốc liệt, luôn luôn ngún cháy bên trong chiều sâu linh thức một ngọn lửa tịch mịch vô hình, thường trực đứng giữa đôi bờ sống chết giữa đỉnh cao và hố thẳm của tồn sinh bức bách ngay từ những ngày còn chạy lông bông đùa rỡn cùng sóng vàng cát trắng vu vơ dọc mấy hàng cây thông xanh ngút ven bãi biển Ninh Chữ xa mù. Từ đó, từ thuở nhà thơ chào đời năm 1937 ở làng Dư Khánh, Thanh Hải, Ninh Thuận đến nay cũng hơn 70 năm trời đằng đẵng trôi qua rồi mà ngọn lửa tịch mịch đó vẫn còn hừng hực rực ngời như một ngọn lửa thiêng trong lòng người thi sĩ dị thường :
19/10/2013(Xem: 19021)
" Đau thì đau vậy để mà Trả xong nghiệp báo vượt qua luân hồi. Trải qua vô số kiếp rồi Gây bao tội ác cho người khổ đau,
10/10/2013(Xem: 23049)
Phạm Thiên Thư, Phạm Công Thiện, Lê Mạnh Thát, Tuệ Sỹ, Phạm thế Mỹ, Trịnh Công Sơn, Nguyễn Đức Sơn, Bùi Giáng, Trí Hải...
06/10/2013(Xem: 87617)
Trước khi Sài Gòn sụp đổ, tôi đã có một thời gian dài sống tại Lăng Cha Cả, gần nhà thờ Tân Sa Châu. Để đến được trung tâm Sài Gòn, từ Lăng Cha Cả phải đi qua những con đường Trương Minh Ký – Trương Minh Giảng (nay là đường Lê Văn Sĩ). Ở đoạn chân cầu Trương Minh Giảng có một cái chợ mang cùng tên và sau này
06/10/2013(Xem: 19285)
Những sóng nước biển xưa Đi về trong giấc ngủ Mù sương xuân mờ phủ Một châu quận bên đèo Một bình minh mang theo Một hoàng hôn cô tịch Những sóng nước trong veo Dọi ánh trời chuyển dịch
20/09/2013(Xem: 20287)
Mùa hè 1969, mới học lớp Đệ nhị mà tôi đã bắt đầu biết ngao du lãng tử rồi. Khi cha qua đời thì tôi đang rong rêu phiêu bạt ở Nha Trang. Nhận được điện tín của người bạn từ Đà Nẵng khẩn cấp gởi vào, tôi liền vội vã quy hồi cố quận.