Thức Tỉnh cơn mê (thơ)

01/03/201808:42(Xem: 10928)
Thức Tỉnh cơn mê (thơ)

andrew williams-3

TỈNH THỨC CƠN MÊ

Hôm nay đã hiểu vì đâu
Chẳng còn rơi rớt giọt sầu tả tơi 
Màng chi cay đắng cuộc đời
Dao bén không dễ cắt rời tim gan ?!

Tỉnh thức nào có trễ tràng
Hoà đồng thân ái muôn vàn yêu thương 
Triệt tiêu ý nghĩ chán chường
Nhũ lòng bình thản chớ vương "bụi mờ"  

Đúng là sẵn đủ căn cơ
Tiếp thu lý Đạo bến bờ chân tâm
Thất tình, lục dục sóng ngầm  ( hỷ nộ ai cụ....dục, tài sắc danh ... )
Phan duyên mới phải tối tăm phiền hà 

Trực nhận thì liền buông ra
Cảnh giác cõi mộng càng già tư duy
Ổn an cười nụ mĩm chi
Căn, trần, thức hởi liễu tri nhé này !

Quảng An Houston, Tx

Quảng An cảm tác vần điệu theo tâm sự cảm thán của bạn Đạo Diệu Vân. Cũng để tự nhắc nhở bản thân cảnh giác mà tư duy chuyển đổi và kính chia sẻ cùng Đại chúng 

 



nuoc-mac-me-hien

 

Mẹ QA nhờ chuyên tâm niệm Phật mà quên bớt duyên đời rộn ràng phiền toái và đến tuổi 93 duyên đời đã tận, nhẹ nhàng xã Báo ra đi. QA thương nhớ và cũng mừng cho Mẹ.

 

 

THEO HÌNH BÓNG MẸ

 

Về già con giống Mẹ con

Da nhăn tóc bạc vẫn còn hình dung  ( dáng Mẹ )

Mẹ đi những tưởng lạnh lùng

Ấm nhờ niềm Đạo dưỡng dung tâm thần  ( QA )

 

Niệm Phật liên tưởng Mẫu thân

Mẹ là vị Phật cận gần ngày đêm

Vẳng lời khuyên nhủ êm đềm

Lớn khôn nhờ tiếng ru êm giấc nồng

 

Mẹ về nơi cõi mênh mông

Lòng con ôm ấp đoá Hồng yêu thương

Nên chi Mẹ vẫn hằng thường

Cho con sức mạnh tư lương hành trình

 

Con ơi luôn đón bình minh

Hồng Danh nhắc nhở niệm Kinh tu hành

Hoàng hôn bóng xế tàn nhanh

Theo hình bóng Mẹ an lành bước chân

 

Quảng An, Houston, Tx

 QA càng già càng giống Mẹ. QA nhìn di ảnh Mẹ, lễ lạy hàng ngày thấy Mẹ cười hiền từ và QA thấy lại mặt mình sao giống Mẹ quá ! QA không còn xa Mẹ nữa, nhớ mãi lời Mẹ dạy khuyên. Niệm Phật cadng an ổn. Mẹ con cùng hướng về Phật mà tu sửa chuyển hoá để mong thoát ưu bi khổ não trong sanh tử luân lưu.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/06/2024(Xem: 7160)
Con người là sinh vật sống bằng cảm xúc! Dù rằng lý trí đến đâu, vẫn trải qua cảm giác đau buồn Tuỳ căn cơ, người thì vượt rất nhanh, nhưng có kẻ lại đắm chìm luôn Nếu không được thỏa mãn trong cảm giác được vỗ về, được thông cảm!
02/06/2024(Xem: 5370)
gối nhẹ mây đầu núi nghe gió thoảng hương trà thiền duyệt tâm bất động rừng cây dâng hương hoa một sáng ta thức dậy sương lam phủ mái nhà hồn nhiên cười tiễn biệt chim chóc vang lời ca đời đi về muôn lối quan san mộng hải hà chút lửa hồng bếp cũ
31/05/2024(Xem: 6320)
Chút băn khoăn về một nơi không thể thay thế! Xin cám ơn, mấy tuần nay truyền thông xã hội đưa người xa xứ trở về Thật sung sướng nhìn lại các tỉnh miền quê Nào Gio linh, cầu Hiền lương, Quảng Bình, Quảng Trị !
31/05/2024(Xem: 5232)
Tôi là người lưu vong Từ thuở còn thanh xuân Mang mối sầu viễn xứ Lòng muôn nỗi nhớ mong. Nhớ phố phường thân yêu Cùng bóng dáng yêu kiều Tà áo bay trong gió Như cánh bướm mỹ miều.
27/05/2024(Xem: 10406)
Thầy nắm bàn tay Mẹ Trong bàn tay của Thầy Lòng tràn đầy xúc cảm Hiếu từ dâng Mẹ yêu, Nhớ ngày xưa còn bé Bàn tay Mẹ thương yêu Săn sóc đàn con dại Tay Mẹ dãi nắng chiều Suốt ngày ngoài đồng ruộng Ươm mầm lúa nuôi con, Một mình Mẹ tần tảo. Về nhà nhìn con thảo, Mẹ quên hết nhọc nhằn
27/05/2024(Xem: 6976)
Ngôn ngữ Việt, chữ “Mùa” tự thân rất huyền ảo Mô tả được chiều dài, rộng, sâu của thời gian Nào mùa gặt, mùa thi, mùa nhãn, mùa mưa, mùa nắng khô khan Ôi đứng cạnh bên chữ Mùa, có đôi khi ước lệ nhưng rất độc đáo!
25/05/2024(Xem: 5002)
Cho con được hưởng ké Tình yêu thương Mẹ hiền Của người con chí hiếu Được nhìn Mẹ tươi vui Sáng chiều trong từng phút
24/05/2024(Xem: 7068)
Con hỏi mẹ tình cha bao lớn? Mẹ nhìn đại dương tít chân trời Kìa con thuyền căng buồm ra khơi Đương đầu với hiểm nguy giông bão.
24/05/2024(Xem: 5644)
Một triết gia cho rằng : “Bản chất con người là tổng hòa các mối quan hệ xã hội”.! Nên hãy tự nguyện “mang ánh sáng của tình thương” Luôn để tâm phát xuất những ý niệm kính nhường Đấy phương pháp tối ưu thanh lọc phiền não.!
21/05/2024(Xem: 6348)
Đường xưa rũ sạch bụi phiền, đường nay rũ sạch đôi miền có, không. Trắng thơm ta có tấm lòng thương ai phiêu dạt giữa dòng thế gian…