Vẫn Một Trời Quê (thơ)

14/02/201811:44(Xem: 13401)
Vẫn Một Trời Quê (thơ)

 

hoa_mai_2

VẪN MỘT TRỜI QUÊ.

 

 

Thoáng, đã mười năm vắng Tết nhà

Phương trời lữ thứ hỏi mây qua

Đâu mùa hương cũ xa xôi nhớ

Chiều muộn tàn năm bóng mẹ già.!

 

Đâu thuở bình yên nơi xóm vắng

Bập bùng bếp lửa đêm ba mươi

Quê nghèo, nhưng ấm tình xưa ấy,

Đợi phút giao nguyên của đất trời.

 

 

Đâu cội mai vàng ngự trước sân

Đâu phong pháo đỏ nổ xa gần !

Và đâu nến ngọc lung linh sáng,

Lời mẹ cha còn vẳng tiếng xuân.

 

Đâu tiếng chuông xa nhịp mõ đều

Lời kinh mầu nhiệm quyện hương yêu,

Đã không còn nữa thời tao loạn

Sao nỗi lòng quê vẫn khổ nhiều.?

 

Đời đã mười năm theo gió mây

Trăng sao rót mộng xuống thân gầy.

Nhưng ta đã trót mười năm ấy,

Vẫn một trời quê giữa xứ nầy.

 

South Dakota (USA),

Một ngày cuối năm 2017 âl

MẶC PHƯƠNG TỬ.

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 41826)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.