Con Chó đói (truyện thơ)

14/02/201807:51(Xem: 12832)
Con Chó đói (truyện thơ)

con cho doi

CON CHÓ ĐÓI

 

Phật khi còn tại thế gian

Có vua hung ác, bạo tàn, hại dân

Nghe ngài thuyết pháp ở gần

Vua theo dân chúng ân cần tới lui

Xin ngài kể một chuyện vui

Lại vừa hữu ích cho đời dài lâu.

Phật bèn kể lại chuyện sau

Chuyện "Con Chó Đói" xiết bao lạ thường.

*

Thuở xưa có vị quốc vương

Hung tàn, bạo ngược chẳng thương dân mình

Mọi người khốn đốn, điêu linh,

Khiến ông Đế Thích hiện hình trần gian

Dắt theo quỷ dữ vô vàn,

Ông thành một bác thợ săn hiền lành

Quỷ thành ra chó khôn lanh

Xác thân to lớn, tính tình dữ hung

Thợ săn dắt chó vào cung

Để xin được yết kiến cùng quốc vương.

Chó kia tỏ vẻ khác thường

Tru lên dữ dội như đương bất bình

Lâu đài cung điện rung rinh

Quốc vương nghe tiếng thất kinh, rụng rời

Đòi ông thợ tới trước ngai

Tâu trình cho rõ để ngài được hay.

Thợ săn cung kính tỏ bày:

"Muôn tâu bệ hạ chó này đói ăn

Là tru lên tiếng dữ dằn!"

Ngài truyền cho chó thức ăn thật nhiều.

Mang bao nhiêu, hết bấy nhiêu!

Chó còn vẫn đói! Còn kêu! Còn đòi!

Đến khi ăn sạch kho rồi

Chó tru ầm ĩ, đền đài rung rinh

Tưởng chừng như xập cung đình

Quốc vương nhốn nháo sợ mình lâm nguy

Hỏi ông thợ có cách gì

Làm cho chó đói im đi tức thời?

Thợ săn nghiêm nghị đáp lời:

"Thịt người nó ghét nó thời thích ăn!"

Quốc vương: "Chó ghét ai chăng?"

"Hôn quân, bạo chúa!" thợ săn trả lời,

"Khi dân no ấm nơi nơi

Chó này lặng tiếng, im hơi, ngoan hiền".

Quốc vương chợt tỉnh ngộ liền

Ăn năn hối cải lòng riêng dâng tràn

Hối về việc ác từng làm

Khiến dân điêu đứng gian nan, khốn cùng.

*

Phật vừa kể dứt chuyện xong

Mặt vua tái ngắt, trong lòng xốn xang.

Phật bèn khuyên nhủ nhẹ nhàng:

"Ngày nào nghe chó tru vang trong triều

Nhà vua hãy nhớ những điều

Trong câu chuyện kể buổi chiều hôm nay

Cách làm cho chó im ngay

Ta tin bệ hạ đã hay biết rồi!"

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa phỏng theo

TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO)

 

_____________________________________________

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/10/2018(Xem: 11585)
Thả bước vân du khắp mọi miền Rao mời tín khách cặp bờ duyên Văn chương kết nối tình liên hữu Pháp kệ san chia đạo thánh hiền
08/10/2018(Xem: 8768)
Kính bạch Thầy, đây là quan điểm của con sau buổi thuyết pháp của HT Minh Tâm chiều qua tại Khóa Tu Bát Quan Trai ở Tu Viện Quảng Đức (7-10-2018) Con viết bài này để tự nhắc nhở mình và chia sẻ với các bạn đạo của mình. Đừng ngộ nhận điều gì mình vừa hiểu Nhớ trong Tâm " Đạo vẫn mãi quá xa " Khởi bước chung đường người cũng giống ta Thôi cùng gắng ...chúng ta đồng sách tấn
08/10/2018(Xem: 9788)
Wake up, Wake up Sư Phụ ơi ! Mặt trời đã lên khỏi chân đồi Con dậy làm việc hồi sáng sớm ( ghi âm ) Nghe tiếng ngáy đều Sư Phụ tôi
08/10/2018(Xem: 13106)
Ô kìa Hoa Nắng đẹp xinh! Bóng in trên Lá hữu tình người ơi Tạo hình năm cánh tuyệt vời Ơi chao kỳ lạ nào lơi mắt nhìn!
08/10/2018(Xem: 18382)
Mây trôi trên mái đầu già Dưới chân nước chảy, mái nhà bám rêu Bên thềm gạch cỗi cột xiêu Lật trang sách cũ mà yêu cuộc đời!
08/10/2018(Xem: 13458)
Ước mơ chi cõi thiên đường Về lo chăm sóc mảnh vườn diệu tâm Đời thường khuya sớm thâm trầm Hoa thơm, trái ngọt, pháp âm nhiệm mầu.
05/10/2018(Xem: 10918)
Kính bạch Thầy, hôm nay con viếng thăm một gia đình có người bị nhiễm chất độc da cam tại Xã Suối Trầu, Long Thành, Đồng Nai, Việt Nam. Trong hình con đang bồng một đứa trẻ Việt bị ảnh hưởng chất độc da cam, năm nay đã 33 tuổi rồi nhưng vẫn giống như em bé, tội nghiệp quá, đau lòng quá, nên con viết bài này để chia sẽ với đại chúng.
04/10/2018(Xem: 11679)
Hôm kia cổng mở lại gài Chùa thầy ngan ngát sen lài thiêng liêng Đến thì nhớ, về lại quên Đánh rơi pháp nhũ bên thềm giếng sâu Hôm qua cổng mở trước, sau
04/10/2018(Xem: 14467)
Nay mới biết " Đời chỉ tặng ta cơ hội " Còn những gì ao ước ....chẳng bao giờ Trải nghiệm thực hành ...chớ mộng với mơ Đạt kết quả ...ai người thầm trân quý
04/10/2018(Xem: 11769)
Từ Suối Cả, Long Thành con viết bài kính dâng Ôn Kiến Tánh trụ trì chùa Bửu Lâm từ năm 1982 gởi Thầy để chia sẻ. Quê hương hai bờ xa cách Mà lòng chẳng mãi cách xa Nắng mưa vô chừng bất chợt Thấm vào từng bước chân ta.