Thôi, chia tay tiễn một người
Căn duyên đã dứt, xa rời trần gian
Chia buồn gia quyến chít tang
Chia xa người khuất, suối vàng đón linh
Đã xong, sống trải hết tình
Tàm quý học đạo, tịnh thanh tâm thường
Cõi tạm ta bà, cõi nghiệt oan,
Can chi sân hận đến hơi tàn.
Một nhành dương liễu xua ba nghiệp,
Bốn tiếng hồng danh (*) độ sáu đàng.
Ma đạo lộng hành thời mạt pháp,
Không vui, không buồn
Một thời Thế Tôn ở Sàketa, rừng Anjana, tại vườn Nai. Rồi thiên tử Kakudha, sau khi đêm đã gần mãn,
với nhan sắc thù thắng chói sáng toàn khu rừng Anjana, đi đến đảnh lễ, bạch Thế Tôn:
Thưa Sa môn, Ngài có hoan hỷ không?
Ta được cái gì, này Hiền giả, mà Ta hoan hỷ?
Nếu vậy, thưa Sa môn, có phải Ngài sầu muộn?
Ta mòn mỏi cái gì, này Hiền giả, mà Ta sầu muộn?
Vậy thời thưa Sa-môn, Ngài không hoan hỷ và không sầu muộn?
Thật như vậy, này Hiền giả.
Quán đây là tánh lắng nghe,
Thế gian bể khổ mà se cỏi lòng.
Âm thanh vang dội trên không,
Bồ Đề kiên cố ngóng trông cứu đời.
Tát tha kéo khỏi rối bời,
Cứu người đau khổ mau rời cõi mê.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.