Lòng Tham Tai Hại (truyện thơ)

08/01/201806:56(Xem: 16285)
Lòng Tham Tai Hại (truyện thơ)



tui vang-2

LÒNG THAM

TAI HẠI

 

Hồi còn tại thế xưa kia

Trên đường giáo hóa Phật đi qua làng

Ngài đi cùng ông A Nan

Khai tâm gieo ánh đạo vàng giúp dân.

Đang đi ngài bỗng dừng chân

Bước quanh lối khác có phần xa thêm

Ông A Nan rất ngạc nhiên

Vội lên tiếng hỏi. Phật liền giảng ra:

"Này A Nan phía trước ta

Có quân giặc cướp thật là hiểm nguy

Sau ta ba kẻ đang đi

Gặp quân giặc đó khó bề thoát qua!"

*

Quả nhiên dạo bước nẻo xa

Ba người bạn thiết tà tà rong chơi

Cười hồn nhiên, bước thảnh thơi

Tới nơi thấy gói vàng rơi giữa đường

Họ ngừng lại lượm, mừng rơn

Cùng la: "Hên quá! Tạ ơn ông Trời!

Chúng mình tổ chức ăn chơi

Linh đình một bữa khao đời vẻ vang!"

Một chàng được cử lên đàng

Ghé mua "đồ nhậu" chợ làng gần bên.

Chàng đi, lòng nghĩ thấp hèn:

"Nếu mua thuốc độc trộn kèm thức ăn

Hai tên kia chết nhăn răng

Vàng ta hưởng trọn, sướng bằng lên tiên!"

Thế là chàng thực hiện liền

Âm mưu giết hại bạn hiền vì tham!

Hai chàng ở lại cũng bàn:

"Nếu ta không phải chia vàng làm ba

Chỉ chia đôi, sướng quá mà!"

Chúng bèn tìm cách xấu xa giết người.

Chàng đi chợ về tới nơi

Hai chàng ẩn núp đồng thời ra tay

Giết ngay bạn quý lâu ngày

Rồi ngồi ăn uống no say, cùng cười:

"Vàng này chỉ phải chia đôi

Thế là mình hưởng cuộc đời giàu sang!"

Nào ngờ thuốc độc dần lan

Hết đời hai kẻ sói lang bạo tàn.

*

Phật bèn dạy ông A Nan:

"Ba người chết bởi lòng tham ngu đần

Giết nhau vì mối ác tâm

Ngu si như vậy muôn phần đáng thương

Chúng sanh xem đó làm gương

Lòng tham tai hại, tìm đường tránh xa!"

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa, phỏng theo

 Truyện Cổ Phật Giáo)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/09/2010(Xem: 12341)
Đứng lên đi em, tiếp tục hành trình... đừng quỵ ngã, Dẫu gai đời đâm rướm máu đôi chân. Những con đường em qua, dẫu mịt mù, mịt mù... gió bụi
19/09/2010(Xem: 19749)
Tự thuở nằm nôi Cha đâu xa vắng Ở quanh con như giọt nắng hiên nhà Ngó trước trông sau vườn rau mướp đắng Giàn cà non vừa trổ nụ hương hoa
19/09/2010(Xem: 25287)
Tiết tháng bảy mưa dầm sùi sụt, Toát hơi may lạnh buốt xương khô, Não người thay buổi chiều thu, Ngàn lau nhuốm bạc, lá ngô rụng vàng.
19/09/2010(Xem: 18895)
Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người Tiếng ai như tiếng lá thu rơi Mười năm mẹ nhỉ, mười năm lẻ Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi
19/09/2010(Xem: 15325)
Hơn nữa thế kỹ, nét mặt của Thầy Vẫn sáng tỏa, không một chút đổi thay Trong gian nan, giữ tâm hồn Bồ Tát! Mượn tiếng đàn gửi theo gió cùng mây.
18/09/2010(Xem: 16907)
Có lần tôi đi ngang Qua vỉa hè Ðồng Khởi Một bà ôm chiếc gối Ðứng hát như người say
18/09/2010(Xem: 17299)
Bao giờ nhỉ tôi về thăm xứ Quảng Mười năm dài mộ mẹ chẳng ai trông Cỏ có cao hơn nỗi nhớ trong lòng Đất có lạnh hơn mùa đông Bắc Mỹ
18/09/2010(Xem: 23393)
Thiền sư Quảng Nghiêm (1121 - 1191) người huyện Ðan Phượng, tỉnh Hà Tây. Ông tu ở chùa Thánh Ân thuộc huyện Siêu Loại (nay là Thuận Thành, Bắc Ninh).
16/09/2010(Xem: 11906)
Chị ơi nếu chị đã yêu Ðã từng lỡ hái ít nhiều đau thương Ðã xa hẳn quãng đời hương Ðã đem lòng gởi gió sương mịt mù
16/09/2010(Xem: 15653)
Nhìn ra trăng nước vơi đầy, Nhìn đời một giấc mộng dài ngắn thôi! Đáy lòng vằng vặc gương soi, Thăng hoa nhân quả đón người thăng hoa!