Lời Gần, Ý Xa … (thơ)

23/11/201721:58(Xem: 14198)
Lời Gần, Ý Xa … (thơ)
LỜI GẦN, Ý XA …
Huệ Trân

SƠN TĂNG
loi-gan-y-xa-0000
Sơn Tăng lên núi tọa thiền
Không danh lợi, chẳng muộn phiền đó đây
Bạn cùng trăng nước trời mây
Ma Ha Bát Nhã,
Thân này vốn không.
 


BÌNH AN
Hãy để mọi sự
Như Đã và Đang
Như Đi và Đến
Có gì lo toan!
Chỉ cần tỉnh giác
Nhận diện rõ ràng
Ta và đối tượng
Cảm thọ đôi đàng
Không vướng, không mắc
Đường sẽ thênh thang
Bình an,
Bình an.
 
NHÀ
Hoa vàng, hoa tím chen nhau
Sư cô ơi, chỉ lối đâu về nhà?
Rằng: Nay hoa trụ Ta-bà
Tiền thân là chuyến đò qua sông Hằng.
 
ĐẠO VỐN KHÔNG LỜI
Các pháp thế gian như giấc mộng
Nương đò qua sông,
Đạo vốn không lời
Phút giác ngộ, bừng soi ánh tuệ
Cái ngỡ tìm ra,
Vẫn hằng hữu muôn đời.
 
BÙN VÀ SEN
loi-gan-y-xa-0001
Từ bùn,
Sen nở ngát hương
Không bùn,
Sao có sen thơm ngạt ngào!
Không sen,
Bùn đọng hồ ao
Quẩn quanh mưa nắng, nao nao tủi buồn
Tự thân vạn hữu tương đồng
Duyên sinh mới tạo nên muôn tốt lành.
 
HOA VÀ RÁC
Hoa trong rác,
Rác trong hoa
Không gì là rác, không gì hoa
Rác mà chuyển hóa, thành hoa thắm
Hoa tàn là rác, có đâu xa!
Ngũ uẩn giai không, vô sở trụ
Xá gì còn, mất
Bóng chim qua.
 
PHƯỚC LÀNH
loi-gan-y-xa-0002
Con sâu đậu trên lá vàng
Gió đâu lồng lộng,
Lá vàng lìa cây
Lá nương gió, lá bay bay
Nhiễu quanh tháp Phật, nào hay phước lành
Sâu nương lá, cũng nhiễu quanh
Do tâm hoan hỷ,
Được sanh làm người
Pháp Hoa Kinh, chỉ rõ lời
Một niệm tin kính,
Đổi dời nghiệp thân. 
 
  
TỰ TẠO
Khi ta đòi hỏi
Điều không thể được
Là tự tạo bao
Khổ đau phiền trược!
 
ĐỘNG, TĨNH
Ồn ào nhất, lúc lặng thinh
Niệm tương tục khởi, mê lầm bủa vây
Xôn xao giữa chợ,
Thõng tay
Tâm chánh định chẳng mảy may ưu phiền.
 
ĐÊM VÀ HỬNG ĐÔNG
Nghiêng bên song cửa
Trăng ghé bồ đoàn
Lặng thinh thiền tọa
Cùng hương lan
Thở vào tĩnh lặng
Thở ra bình an
Hương lan còn thoảng
Trăng đã tàn
Gió lay nhẹ,
Tờ kinh thư
Lung linh bạch lạp
Dáng thiền sư
Ngũ trược ác thế, Xin nguyện về
Án, a na lệ
Tỳ xá đề …
 
ĐIỆU
Ai đem chuông mõ vô chùa
Khổ thân chú Điệu mệt phờ tụng kinh
Ngủ rồi thức, nhớ rồi quên
Giật mình thấy Phật lặng yên mỉm cười.
 
 
ĐI
Người đi để lại nhành lan
Bên hiên dẫu thiếu nắng vàng vẫn thơm
 
VỀ
Về ngang qua giữa phố xưa
Thấy bông hoa đứng đợi mưa một mình
 
ĐI, VỀ
Đi, Về, chỉ một cõi
Lặng lẽ ánh trăng thu
Tử sinh vừa tròn kiếp
Càn khôn, giấc mộng du
Ai đang đi hay ở?
Ai đang gần hay xa?
Ngoảnh nhìn, mênh mông vắng
Chỉ là Ta với Ta
Cái vô sinh bất diệt
Giữa xôn xao Ta-bà.
 
CHÂN TU
Giới tùy ta chọn, nhưng phải giữ
Giữ giới trang nghiêm, người nhìn ngay ra
Phong thái chân tu,
Trí năng đạo hạnh
Hoa phải thơm hương mới thực hoa.
 
TRĂNG THU
Đang giữa khóa tu
Nhằm Tết Trung Thu
A Di Đà Phật
Trăng tỏ hay lu
Cũng bóng trăng đó
Bến giác, bờ mê
Phật đà chỉ rõ
Một niệm tín tâm
Đường về sen nở.

THIỀN SƯ VÀ RỪNG SỚM
loi-gan-y-xa-0003
Thênh thang rừng nắng sớm
Róc rách suối trong veo
Thiền sư chống gậy trúc
Chim ngàn ríu rít theo
Áng mây trắng đầu gió
Khẽ chào “A Di Đà”
Lao xao cỏ thơm gọi
Thức giấc muôn đài hoa
Dưới cội tùng bách tuế
Thiền sư ngồi kiết già
Bao la trời vạn hữu
Thể nhập giọt sương sa
Chuông từ tâm vi diệu
Lay động vàng rừng mai
Chim trên cành trúc tím
Cùng thuyết pháp Như Lai
Phút giây bừng liễu ngộ
Giòng Bát Nhã ban mai
Rừng sớm chắp tay hỏi:
“Thiền sư, ngài là ai?”.
 
XUÂN
Tàn xuân, lá rụng hoa rơi
Cành khô, cây đứng bồi hồi tiếc xuân
Bỗng dưng, thơ trổ điệu vần
Ma Ha Bát Nhã
Phù vân vô thường.
 
TÌM NHAU
Nơi đâu góc biển?
Đâu chân trời?
Biển không bãi cuối,
Trời muôn nơi
Bằng con-mắt-tuệ, tìm nhau nhé
Sẽ thấy người,
Trong hạt lệ tôi.

CÔNG ÁN TRIỆU CHÂU
loi-gan-y-xa-0004
Tọa thiền quán chiếu
Dưới cội sầu đông
Tôi, con chó nhỏ
Có Phật tánh không?
 
Tuần hoàn vạn hữu
Thanh thản đến, đi
Bước nào hội ngộ,
Bước nào phân ly?
 
Tôi, con chó nhỏ
Tôi thấy, tôi nghe
Tôi nhận, tôi biết
Chẳng vướng bận chi
 
Cái-thấy, cái-biết
Tự tánh thường hằng
Người có, tôi có
Không giảm, không tăng
 
Chuông khuya Bát Nhã
Mở rộng Cửa Không
Hoa-tâm tôi nở
Thơm cành sâu đông
 
Mùa Xuân chợt giải
Công án Triệu Châu
“Người cùng vạn hữu
Phật tánh như nhau”
Thuyền nan bước xuống
Qua bờ
Trước,
Sau.
 
 
 
ĐỜI NẾN
loi-gan-y-xa-0005
Giá trị của cây nến
Là khi được thắp lên
Ánh sáng càng rạng rỡ
Thân nến càng mòn thêm
Ngọn bấc cuối leo lét
Nến tàn trong bóng đêm
Đã làm tròn sứ mạng
Nào cần lưu tuổi, tên!
Đời người nếu không kíp
Thắp sáng tâm vị tha
Thăng hoa và hiến tặng
E luống uổng ngày qua!
 
Huệ Trân
(Tào-Khê Tịnh Thất, những ngày tịnh tu)
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/09/2018(Xem: 16505)
Luận hành động phóng sanh, kiêng giết Người đời xưng hiểu biết phỉ người(1) Góp lòng một mảy nhỏ nhoi Cảm tâm cứu vật dị loài trót mê Thấy cảnh giết tái tê mấy kẻ Chế cực hình ra vẻ sành đời Chúng sanh tâm hạnh khác vời Thảy mong chuyển đổi kiếp người khó thay!
13/09/2018(Xem: 10069)
Giã biệt em tôi giữa cảnh nầy… Lưng trời cỡi hạc thoát ngàn mây. Bao mùa lận đận đời không vẫy, Mấy quãng long đong phận chẳng bày. Hiểu rõ luôn vui cùng chốn ấy… Thôi thì hổng giận cả trần đây… Như làn gió mỏng, duyên đà trẩy… Cầu nguyện đường về thẳng hướng Tây…(*)
12/09/2018(Xem: 22302)
Đọc "Mẹ Hiền", Thi Phẩm của Nguyễn Sĩ Long, Qua sự giới thiệu của anh Phù Vân tôi hân hạnh được biết Thi hữu Nguyễn Sĩ Long hiện ở Áo, là tác giả thi phẩm: Mẹ Hiền. Xuất bản tháng 6 năm 2018. Và tôi được một bản gởi tặng. Xin có đôi lời cảm nhận sau khi đọc thi phẩm cùng lời vô vàn biết ơn. Mẹ Hiền, hai tiếng nầy nghe thân thương, êm ái, ngọt ngào biết bao. Nghe mãi không nhàm, nghe hoài không chán. Bởi chúng ta ai cũng có sự hiện diện của mẹ hiền trong tâm. Mẹ hiền là suối mát, là giọt sương mai tưới tẩm cho hoa lá cỏ cây. Mẹ hiền là nguồn yêu thương đang tuôn chảy bất tận trong huyết quản của chúng ta. Mẹ hiền là hương hoa, đường mật, bánh kẹo, sửa ngọt hiến tặng cho nhu cầu tuổi nhỏ, và hình như kể cả tuổi già nữa. Có một lần tôi nghe Thầy Nhất Hạnh định nghĩa về mẹ như sau: “Ý niệm về mẹ thường không thể tách rời ý niệm về tình thương. Mà tình thương là một chất liệu ngọt ngào, êm dịu và cố nhiên là ngon lành. Con trẻ thiếu tình thương thì không lớn lên được. Người lớn thi
12/09/2018(Xem: 11693)
Sáng nay, 11-9 nhớ lại hai toà cao ốc ở New York bị khủng bố tấn công biết bao mạng người đã chết. Con đã có giây phút yên lặng nguyện cầu và viết bài này để chia sẻ. Chung một niềm đau xót tim gan Tháng chín mười một cảnh hoang tàn Lửa ngùn bốc cháy toà cao ốc Cả biết bao người xác nát tan. Sáng nay ngồi lặng trong giây phút Nhớ lại cảnh xưa thật bẽ bàng Chắp tay nguyện cầu người đã chết Mong người còn lại sống bình an.
08/09/2018(Xem: 14241)
Trì bình khất thực hạnh Tăng Già (1) Đệ tử truyền thừa Đức Thích Ca Một bát ba y (2) hành chánh Pháp Bát phong (3) tam độc chuyển thành hoa Thong dong tự tại trên đường giác Lận đận cứu mê thoát lửa nhà (4) Pháp Ấn (5) cẩm nang hành Phật sự Ta Bà Tịnh Độ vốn không xa (6)
05/09/2018(Xem: 12827)
Ngày xưa có một ông sư Ngồi thiền tinh tấn, rất ư chuyên cần Nhiều năm tu tập qua dần Một ngày trong lúc chú tâm ngồi thiền
05/09/2018(Xem: 12632)
Kính bạch Thầy, con có vài vần thơ để cảm tạ Thầy đã sách tấn và quan tâm giúp con tìm được cái ảo tưởng về Cái Tôi mà Sư Viên Minh thường gọi là Bãn Ngã trong các mục hỏi đáp Phải hồn nhiên thật chớ nên ....giả tạo Tiếp nhận cuộc đời với một Tâm an Tỉnh thức rằng mình đã được cho ban Sống đúng thế......đừng mang thêm mặt nạ !!!
04/09/2018(Xem: 20927)
Tuyển Tập Thơ Tánh Thiện_2018, Thơ là một thể loại ngôn ngữ gắn liền từ xa xưa với Phật Giáo. Mở bất kỳ một kinh nhật tụng nào, dù truyền thốngNam Tông hay Bắc Tông, bạn cũng sẽ thấy thơ. Đôi khi, kinh nhật tụng là thơ, ngay từ dòng đầu tới dòng cuối. Thơ, hiển nhiên là một phương pháp của đạo. Thơ là một dạng ngôn ngữ cô đọng, từ rất xưa đã gắn liền với nhà Phật. Kinh Pháp Cú là thơ. Một phần rất lớn trong Kinh Tiểu Bộ là thơ. Trong nhiều kinh khác, sau khi Đức Phật thuyết giảng, Ngài tóm tắt bằng mấy đoạn thơ.
03/09/2018(Xem: 12088)
Vu lan lại sắp về rồi Lòng con lại nhớ mưa rơi hôm nào Mẹ già tóc bạc gầy hao Nuôi đàn con dại xanh xao tháng ngày
03/09/2018(Xem: 25564)
Nhiều lời Đức Phật dạy trong kinh điển có thể được nhìn thấy qua nhà thơ Bùi Giáng. Toàn thân Bùi Giáng chính là Khổ Đế hiển lộ qua cái được thấy. Tương tự, với Tập Đế. Nụ cười của Bùi Giáng chính là Đạo Đế hiển lộ an lạc qua cái được thấy. Tương tự, với Diệt Đế. Bùi Giáng đùa giỡn ca ngâm với lời lời ẩn nghĩa chính là diệu chỉ tâm không dính mắc của Kinh Kim Cang, hiển lộ qua cái được thấy và cái được nghe. Bùi Giáng đi đứng nằm ngồi giữa phố như không một nơi để tới chính là diệu chỉ sống với cái Như Thị của Kinh Pháp Hoa, hiển lộ qua cách thõng tay vào chợ. Bùi Giáng viết xuống chữ nghĩa xa lìa có/không, dứt bặt đúng/sai, hễ viết xuống là gửi vào tịch lặng bờ kia chính là diệu chỉ gương tâm rỗng rang của Bát Nhã Tâm Kinh. Đó là hình ảnh nhà thơ Bùi Giáng trong tâm tôi nhiều thập niên qua.