Đáy Lòng Từ Độ Nguyên Sơ (thơ)

23/11/201719:22(Xem: 15814)
Đáy Lòng Từ Độ Nguyên Sơ (thơ)
 
Đáy Lòng Từ Độ Nguyên Sơ
Thích  Minh Chánh
lotus 10
 Hòa trong cuộc mộng truy hoan
Ta đi từ độ thênh thang đường về
 Dẫu xưa dù có não nề
 Dẫu nay hiện khởi bốn bề tang thương
 Đất trời dù có vô thường
Hiện sinh dù có đoạn trường điêu linh
 Dù cho thế thái nhân tình
Vui buồn xáo trộn muôn hình quỷ ma
Ta không vương vấn la đà
Từ trong vực thẳm hay là thiên nhai
Cảnh đời cũng thật khôi hài
Mở toang đôi mắt nhắm hoài thiên thu
 Nhìn về kiếp sống đui mù
 Thế nhân vạn cõi đa màu
Thăng trầm từ thuở tơ hào nguyên sơ
 Lặng theo tiếng sóng xa bờ
 Mù khơi tỉnh tại trăng mờ viễn phương
Nghe trong cái cuộc vô thường
 Hiện ra nguyên vẹn môi trường rỗng không.
 Vạn Hạnh ngày 15/11/2017
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/10/2010(Xem: 26117)
Nhất diệp biển chu hồ hải khách Tranh xuất vi hàng phong thích thích Vi mang tứ cố vãn triều sinh Giang thủy liên thiên nhất âu bạch
11/10/2010(Xem: 14803)
Một chút mây và một chút mưa Hồn em thở nhẹ cõi xa xưa Buồn bay lên mấy hàng dây thép Mây trắng em còn phơi ban trưa
11/10/2010(Xem: 16561)
Nhớ năm ngoái mẹ có lần đã hỏi Về chưa con sao vẫn thấy chưa về Con lại phải thêm một lần nói dối Chờ sang năm con hứa sẽ về quê
08/10/2010(Xem: 16162)
Còn nghe được tiếng ve sầu Còn yêu đốm lửa đêm sâu bập bùng Quê người trên đỉnh Trường Sơn Cho ta gửi một nỗi hờn thiên thu.
07/10/2010(Xem: 18562)
Tưởng niệm tình ông thật bao la. Địa-cầu tinh tú cõi hằng sa, Viễn vọng ông nhìn trông tận mặt, Ngu hèn chúng chỉ thấy quanh da ! Chúng gieo thiển-cận đầy u-ám ! Ô?g trải văn-minh khắp hải-hà. Siêu nhân thánh chúa sao mà thế ? Trái đất hình " vuông " ôi xót xa.
05/10/2010(Xem: 27373)
Trải vách quế gió vàng hiu hắt, Mảnh vũ y lạnh ngắt như đồng, Oán chi những khách tiêu phòng, Mà xui phận bạc nằm trong má đào.
04/10/2010(Xem: 14653)
1- Thuở trời đất nổi cơn gió bụi 2- Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên 3- Xanh kia thăm thẳm tầng trên 4- Vì ai gây dựng cho nên nỗi này
04/10/2010(Xem: 17188)
Ta ngồi mãi giữa hư vô lòng núi bỗng thấy chiều hớt hải đuổi theo mây khối thời gian rơi vào triền đá lặng hiện tại nào mất hút ở đầu cây
03/10/2010(Xem: 18098)
Mười năm vườn xưa xanh tốt Hai mươi năm nắng rọi lều tranh Mẹ tôi gọi tôi về Bên bến nước rửa chân...
02/10/2010(Xem: 15279)
Thuở ấy lòng tôi thơ thới quá Hồn thơ nguyên vẹn một trời hương Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại Êm ái trao tôi một vết thương