An Lạc (thơ)

07/11/201718:43(Xem: 11941)
An Lạc (thơ)

Duc The Ton 19
AN LẠC…
(Chùm Thơ hóa giải những điều đang trăn trở)
 
PHẬT
Buông xả hết, Phật vào rừng khất thực
Quán chiếu Thiền sáng đạo cứu chúng sanh
Giáo Pháp Ngài dùng trải nghiệm thực hành
Đặng giác ngộ và hoàn toàn giải thoát
 
TA
Ham tất cả, mong lợi danh thành đạt
Hướng ngoại theo vật chất dốc dựng xây
Chuyện thị phi gôm chất chứa cho đầy
Ôm phiền não Bồ Đề không thấy được !
 
PHÂN VÂN
Tu giải thoát hay là nên tạo Phước ?
Không yên lòng, khi thấy khổ chúng sanh !
Muốn mọi người đều phát nguyện tu hành
Bất tòng tâm lực chúng ta chưa đạt !
 
ĐỊNH HƯỚNG
Muốn có lực, hành theo Phật không khác
Định tâm yên một chỗ bất tư nghì (*)
Cắt ngoại duyên không toan tính tư duy (**)
Nhập được đạo, hiển bày quang tánh Phật
 
HÀNH TRÌ
Không tham đắm những tiện nghi vật chất
Trải nghiệm hằng thiền quán, mật, kệ kinh
Sống khiêm cung, tự tại thắm nghĩa tình
Luôn tùy hỷ, sẻ chia, hành chánh đạo
 
 
ĐỘ ĐỜI
Đạo lực toàn, tùy duyên ta thiện xảo
Mang từ bi trí tuệ cứu giúp đời
Lợi lạc mình, hữu ích khắp muôn nơi
Cùng chung sống khương an đời mỹ mãn
 
AN LẠC
Xuân đến đông tàn, chuyện thế gian
Tâm an cõi tịnh, thiện châu toàn
Thanh bần lạc đạo, lìa năm dục
Hiện tại nơi đây, cảnh Niết bàn
 
Pháp Hoa - Nam Úc, những ngày Vía Quán Âm tháng 9 năm Đinh Dậu (11/2017)
Thích Viên Thành
 
GHI CHÚ:
(*) “Chế tâm nhứt xứ, vô sự bất biện”: giữ tâm một chỗ, việc gì cũng thông suốt. (Trong Di Giáo Đức Phật đã dạy kỷ)
(**) Ngoài cắt chư duyên, trong không toan tính (nghĩ tưởng), tâm như tường vách, mới có thể nhập đạo.  (Đạt Ma Tổ Sư, Thiếu Lâm)
 
 
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/10/2020(Xem: 16881)
Thương quá quê mình ! Mùa mưa lũ nhấn chìm bao tất cả Hỏi trời xanh ngất lịm nát cang trường Bờ yêu thương con thơ đang đợi mẹ Nước ngập tràn liếm cả mái tranh xiêu Thương hai em đường đời luôn tất bật Quang gánh bôn ba nước ngập vội quay về Có ai ngờ nước bốn bề như quỹ dữ Trắng xoá một vùng chìm khuất tấm thân em . Trong tuyệt vọng níu tay chồng gào thét. Buông em ra mình còn đứa con thơ Không em ơi ! Anh đây không thể nỡ
12/10/2020(Xem: 9800)
Tiếng hát Hà Thanh trong “Sám Hối“ Bao nhiêu tội lỗi cũng do Tâm! Chiêm nghiệm thắm thía lại thâm trầm... Liễu tri cuộc đời, nào có KHỔ!
12/10/2020(Xem: 10423)
Người xưa ở Nhật đi đêm Bà con qua lại thường đem đèn lồng Đèn dùng tre nứa làm khung Dán ngoài giấy bóng, gắn trong đèn cầy.
12/10/2020(Xem: 9363)
Ngày xưa có một ông sư Ngồi thiền tinh tấn, rất ư chuyên cần Nhiều năm tu tập qua dần Một ngày trong lúc chú tâm ngồi thiền
11/10/2020(Xem: 15936)
Thầy ôi lũ lụt tai Thiên Nghe tin thấy cảnh triền miên ngập tràn Người khổ mình xót tâm can Quyên góp con cái phân ban gởi về
11/10/2020(Xem: 9529)
Tiếng thời gian... chợt nghe lòng vương vấn, Mệt mỏi cuộc đời... tìm chốn ẩn thân. Phước duyên nào tạo tương hội thi nhân? Mượn vần thơ nói bao điều chất chứa!!!
10/10/2020(Xem: 10438)
Tang thương cảnh tượng xót xa lòng Bão táp mưa sa lũ chất chồng Đã có hung thần tên Thủy Điện Còn thêm quái thú nhãn Giao Thông
06/10/2020(Xem: 7924)
Lời Thầy dạy... vang vang trong tâm thức Dừng tạo duyên thuận bản ngã sẽ luân hồi, Pháp hoàn hảo vận hành sẽ đến thôi. Cần Chánh niệm quán soi mình từng giây phút!
04/10/2020(Xem: 14798)
Thu về lá đổ muôn chiều, Cong lưng quét lá đìu hiu một mình. Đã là thọ nghiệp chúng sanh, Duyên nghiệp do mình chạy trốn nơi nao?
04/10/2020(Xem: 14148)
Ta không như cây khô mùa Nắng đổ Không trơ lạnh hững hờ bởi gió Đông Nhờ môi Em luôn tươi nở nụ hồng Ấm áp nồng nàn cho tiết mùa Xuân!