Chân Tâm Diệu Dung (thơ)

07/11/201718:30(Xem: 17079)
Chân Tâm Diệu Dung (thơ)
 Duc The Ton 1


CHÂN TÂM DIỆU DỤNG -  (Bài xướng)

(Thích Chúc Hiền)
 
 
Chân tâm rỗng lặng thật vô biên,
Vốn tự xưa nay tỏa khắp miền...
Gặp cảnh, tuỳ cơ bày diệu ngữ,
Giao duyên, ứng lúc hiện chơn nguyên.
Ăn cơm, uống nước đều là đạo,
Cuốc đất, trồng khoai hết thảy thiền.
Tự tại thong dong nơi mọi việc,
Tháng ngày thanh thản đạo chu viên...!
 


CHÂN TÂM DIỆU DỤNG
  (PT Minh Đạo cẩn họa y đề)
Phật tánh dung thông nghĩa chẳng biên, 
Ba ngàn thế giới cũng không miền.
Tùy duyên bày phép lần chân tướng,
Độ pháp lập khuôn ứng bản nguyên.
Hằng thấy chúng sinh là đạo cả,
Luôn soi vạn loại vốn chơn thiền.
 Theo đèn Bát Nhã nâng vầng tuệ,
Thanh tịnh tâm trong rõ  mãn viên.
 
Ngày 2/11/2017
PT Minh Đạo
 
 
CHÂN TÂM DIỆU DỤNG
(Trai Dang Van Cẩn họa y đề)
 
Cõi tạm vô thường phải có biên.
 Từ bi PHẬT TỔ độ chung miền.
 Tâm ghìm chẳng thích làm điều ác.
 Dạ giữ luôn tìm việc thiện nguyên.
 Bỉ cực đừng than,hoài tĩnh trí.
 Giàu sang chớ cậy,mãi tu thiền.
 Cầu mong Đạo Pháp hằng soi tỏa.
 Chỉ lối đưa đường tất mãn viên.
 
                           3/11/17
                        Trai Dang Van



 
THỂ TÁNH DIỆU DỤNG
(Bài họa của thầy Thích Chúc Hiền)
 
Thể tánh như nhiên bặt nhị biên,
 Vô hình vô tướng biến thiên miền.
 Tuỳ cơ diễn thuyết khai nguồn đạo,
Ứng cảnh tuyên đàm xiễn cội nguyên,
 Liễu triệt chơn không, thông thánh giáo,
 Minh tri thật tướng, tỏ tâm thiền.
 Thời thời diệu dụng không ngăn ngại,
 Thể tánh châu viên, thể bản viên...!
 
Chúc Hiền



  CHÂN NHƯ TOẢ RẠNG
         ( Cẩn hoạ y đề )

Đạo lý nguồn chơn diệu lý thiên ,
Chân Như Phật Tánh toả khắp miền .
Sống đời ly dục bồi đức hạnh ,
Chuyển hoá thân tâm mãn ước nguyền .
Sức mạnh Trí Bi lòng thanh tịnh ,
Đêm ngày khắc phục ý tâm viên .
Thiền tâm soi sáng nguồn trí tuệ ,
Bất động như như đó là thiền .

            Ngày 28-11-2017
               Tánh Thiện
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/09/2015(Xem: 14569)
Ôm đàn khảy khúc yêu thương Nhịp nhàng câu hát cảm ơn cuộc đời Ừ, tôi hiện hữu đây rồi Thất tình lục dục đĩa mồi vô chung Tám phương thổi gió dỗ cưng Sinh linh bé bỏng lớn từng phút giây Người thương, kẻ ghét đủ đầy Tiểu nhân, quý hữu tháng ngày cụng ly
25/08/2015(Xem: 12313)
Nơi Pháp hội vừa tan khóa giảng Người người đều thanh thản hân hoan Gió lành bạt đám mây tan Trầm ngâm suy tưởng lời vàng Thế Tôn
25/08/2015(Xem: 15256)
Buổi sáng thức dậy nghe gân cốt đau Vậy mà hạnh phúc, chẳng chút càu nhàu Bạn bè cùng lứa, kẻ về cõi khác Mình thì dai dẳng, chỉ chút chao đao !
24/08/2015(Xem: 14071)
Trắng nợ ba sinh Trắng nợ ba sinh sạch bụi trần Trên đường giải thoát nhẹ lâng lâng Vượt lên bờ giác về chơn cảnh Rời khỏi bến mê xả huyễn thân Thanh thản người đi không vướng bận Ung dung kẻ ở chẳng bâng khuâng Hiếu tình đã vẹn niềm chung thuỷ Đời đạo trọn lành rõ nghiệp nhân
20/08/2015(Xem: 13165)
"Ba nghiệp lắng thanh tịnh Gửi lòng theo tiếng chuông Nguyện người nghe thức tỉnh Vượt thoát nẻo đau buồn"
20/08/2015(Xem: 15001)
Con hãy ngồi xuống đây Nghe câu chuyện của Thầy Đêm khuya chùa tĩnh lặng Chén trà sen khói bay
20/08/2015(Xem: 14558)
Chiều nâng lên chén cơm đầy Nhớ cha quay quắt những ngày thê lương Cháo đong loãng nhạt ưu buồn Đủ vui cái dạ lưng chừng xôn xao Sáng ngồi tán gẫu tầm phào Ly cà phê đá ngọt ngào rộn vui Nhớ cha năm tháng bùi ngùi
20/08/2015(Xem: 18632)
Buổi sáng sớm mùa đông năm ấy, chú tiểu vẫn quét dọn sân chùa như mọi hôm từ lúc tờ mờ sáng, khi những giọt sương mai vẫn còn đọng trên cành. Chú thanh thản đưa chổi đều tay gom gọn những chiếc lá rơi, miệng lẩm bẩm bài kệ: „Cần tảo già lam địa; Thời thời phước huệ sanh; Tuy vô tân khách chí; Diệc hữu Thánh nhân hành - Siêng quét đất già lam; Phước huệ thường thường sinh; Tuy không có khách lại; Cũng có thánh nhân qua“.
19/08/2015(Xem: 23403)
Này đồ đệ lắng nghe Thầy chỉ dạy Việc tu hành cố gắng hỡi này con Con muốn tu cho đạo quả vuông tròn Hãy vâng giữ, y lời Thầy dạy bảo.
19/08/2015(Xem: 12287)
Hãy sống Như hoa Thơm ngát Một vùng trời. Hãy yêu Như suối thác Chảy mãi Về muôn nơi Ôi năm tháng Không còn dấu vết Những buồn đau xưa cũ. Vì chúng ta Đã sống Như hoa nở