Tâm Nhơ Khéo Giữ (thơ)

02/11/201717:25(Xem: 12357)
Tâm Nhơ Khéo Giữ (thơ)

 Duc The Ton 2

             

TÂM NHƠ KHÉO GIỮ

 

Tâm nhơ khéo giữ, sống an nhiên,

Thấy rõ sân si, tạo phước điền.

Đoạn ngắn đan tay xa ác nạn,,

Đường dài rảo bước tránh oan khiên.

Nhân lành thuận đạo, theo chân pháp,

Ngõ thiện bền duyên, nối gót thiền.

Chẳng đặng lui dần quen lối hẹp,

Cầu nương Tam Bảo tiếp hương liên.

 

Ngày 1/1/2017

Minh Đạo




CHƠN NHƯ

 

Chơn như lẳng lặng ở trong ta,

Quét dọn lâu ngày sẽ hiện ra.

Tập tánh dứt mê, lìa địa ngục,

Khai tâm liễu ngộ, rõ Ta Bà.

Nương theo chánh pháp, cầu an lạc,

Soi chiếu ánh từ, sống vị tha.

Nẻo giác đem đường xua nghiệp lực,

Viên dung thanh tịnh diệu liên hoa.

                          Tháng 9/2017

                              Minh Đạo

 

 

                    AN TỊNH

  Ánh nguyệt lung linh rọi xuống hiên,
  Thênh thang rảo bước có chi phiền. 
  Già lam huân tập khai tâm lớn,
  Tứ chúng tròn tu sáng bạn hiền.
  Niệm chánh soi cùng đâu luẩn quẩn,
  Lòng an chiếu khắp chẳng chao nghiêng.
  Như như gốc pháp nguyền qui hướng,
  Khua rã trầm luân tiến mãn viên.

                                           23/9/2017
                                            Minh Đao
                                   ( Họa thơ Tùng Thiện)



VÔ THƯỜNG
Sự đời được mất rõ vô thường,
Cội gốc sân si vốn khó lường. 
Chuyện đến tùy duyên không vướng mắc,
Việc qua cởi bỏ chẳng còn vương.
Trí bi đầy đủ bày nhân cách,
Phước tuệ tròn tu vạch lối đường.
Qui hướng Phật Đà nương giáo pháp,
Dung thông tự tại ánh vầng dương.
                             Tháng 9/2017
                                 Minh Đạo

TRẦN GIAN

 

Xuống chốn trần gian được mấy khi

Rong chơi chốc lát lại ra đi.

Nổi trôi sanh tử còn chưa dứt,

Đắm đuối tướng danh khó viễn ly.

Chánh pháp rèn tâm bồi phước tuệ,

Đạo mầu chuyển tánh phát từ bi.

Tùy duyên động niệm lên bờ giác,

Ngộ thấu nguồn chơn quyết rộng thi.

                                        Minh Đạo






        BIẾT ĐỜI
Biết đời là phù du,
Vẫn sống đời du thủ,
Chuyện không rồi chuyện có,
Giật mình thấy thiên thu…

Biết đời  luôn chìm nổi,
Từ lúc còn nằm nôi,
Đến khi già nằm xuống,
Chịu khổ mãi không thôi.

Biết đời như mây bay,
Hôm qua cùng hôm nay,
Thoáng hiện rồi thoáng mất,
Lẳng lặng bánh xe quay.

Biết đời là quán trọ,
Lữ khách tạm dừng chân,
Đến đi đâu có hẹn,
Lòng cứ mãi phân vân…

Biết đời là hạnh phúc,
Thấy được chỗ ta về…
Chơn tâm luôn bừng sáng,
Kết thúc quãng dài thê.

Biết đời nhiều khổ đau,
Tỉnh dậy càng đi mau,
Hiên ngang và lặng lẽ,
Phật pháp thật nhiệm mầu.
Tháng 8/2017
Minh Đạo

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/03/2017(Xem: 10899)
Cám ơn ngày mới tinh khôi Hãy còn mở mắt nhìn đời quanh ta Còn nghe được tiếng chim ca Nhận giọt máu ấm chan hòa trong thân Hít vào tâm thật bình an Thở ra phiền não lo toan sạch rồi.
22/03/2017(Xem: 10598)
Nghiệp thiện nên làm Nghiệp ác tránh xa Quyết không câu nệ Trải nghiệm lòng ra .
20/03/2017(Xem: 21544)
Chuyện chi dù xảy ra - Đừng bao giờ bỏ cuộc - Hãy khai triển tâm ta. - Nhiều sinh lực quốc gia - Dùng phát triển trí óc - Thay vì khai triển tâm.
18/03/2017(Xem: 12206)
Nhớ Thu xưa hoa đắng trái sầu - Nhìn lá phong vàng thổn thức đau - Khung trời kỷ niệm còn vương vấn - Xuôi ngược dòng đời lắm khổ đau…
15/03/2017(Xem: 12697)
Hít vào lại thở ra... Đường về quá đỗi xa Trước mặt khoảng trời sáng, Sau lưng bóng chiều tà.
14/03/2017(Xem: 10546)
Quê hương là buồng cau chín Xóm làng gắn bó bên nhau Sẻ chia từng manh chiếu rách Đượm tình thấm thiết biết bao
13/03/2017(Xem: 12674)
Xưa trong rừng thẳm núi sâu - Có con dê núi sống lâu chốn này - Dê ăn hoa quả trái cây - Từ cành rơi rụng xuống ngay cỏ làn, - Một cây đặc biệt vô vàn -
13/03/2017(Xem: 10062)
Một cô vợ trẻ đẹp kia - Đang lâm bệnh nặng, sắp lìa trần gian - Nói cùng chồng rất nồng nàn: - "Mình ơi! Em thật vô vàn yêu anh - Phải xa nhau chẳng nỡ đành
07/03/2017(Xem: 14231)
Tát vũng khe ngầm đọng cổ thư - Mong về ghép đủ chữ đừng dư - Tìm soi bác học thì ngơ ngẩn - Xáo ở bình dân cũng mệt đừ
07/03/2017(Xem: 18457)
Lần đầu tiên nghe bản nhạc “Hồ Như” của Hoàng Quốc Bảo, tôi có cảm giác như có một tiếng vọng xa xăm xóay vào hồn mình. Chỉ đọc cái tựa đề không thôi mà đã dấy lên sự mông lung, hư hư thực thực. Những con chữ thênh thoang, âm điệu êm dịu khiến tôi thắc mắc và tìm hiểu thêm về dòng nhạc của ông. Một nhà văn gọi dòng nhạc của ông với ba chữ”Khúc Vô Thanh”. Còn tôi, chỉ dùng một chữ để diễn tả, đó là dòng nhạc “Không”.