Nắm Tro Tàn (thơ)

25/10/201718:48(Xem: 12544)
Nắm Tro Tàn (thơ)

NẮM TRO TÀN

 Hu-cot

Thuở xưa Đức Phật chúng ta

Hồi còn tại thế, tiếp bà mẹ kia,

Bà ta nức nở não nề

Thương con vừa chết, thảm thê cõi lòng,

Ôm con bà mẹ khóc ròng

Quỳ xin Phật cứu, cầu mong phép mầu.

Bà tin tưởng Phật từ lâu

Đã đầy nhân ái, lại giàu thần thông

Cứu con bà thoát tử thần.

Phật nghe than khóc, cảm thông, nhận lời.

Phật truyền bà ghé mọi nơi

Tìm nhà nào suốt ba đời vừa qua

Không hề chịu cảnh tang ma

Không người thân thích gần xa lìa trần

Xin về một nắm tro tàn

Tro này mới thật vô vàn linh thiêng

Phật dùng tro làm phép riêng

Cứu con bà sống, chớ phiền muộn chi!

*

Mẹ ôm con vội ra đi

Lòng đầy hy vọng, sá gì đường xa

Thăm từng nơi, ghé từng nhà

Hỏi xin mong sẽ tìm ra tro tàn

Trèo đèo, lội suối, băng ngàn

Tro xin chẳng được, ngồi than thân mình:

"Ba đời trong mỗi gia đình

Tử thần đều viếng đâu dành riêng ta

Thương con thời có xót xa

Nhưng mà nghĩ kỹ chẳng qua luật trời!"

Tự nhiên lòng mẹ thảnh thơi

Ôm con trở lại quỳ nơi Phật đài

Chẳng còn than khóc kêu nài

Dù lòng vẫn nhớ con hoài khôn nguôi

Chuyến đi mẹ kể đầu đuôi

Rồi xin Phật dạy cho đôi lời vàng.

*

Phật nhân dịp đó phán rằng:

"Đời sinh ra vốn đã mang muộn sầu

Kiếp người sống chết liền nhau

Nói chung vạn vật trước sau vô thường

Con chết đi dù tiếc thương

Nhưng lòng đừng mãi vấn vương làm gì!"

Cuối cùng mẹ gạt sầu bi

An tâm ôm xác con về cất chôn,

Chuông chùa vang tiếng trong thôn

Lá vàng trước mộ, hoàng hôn cuối trời.

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa phỏng theo TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/12/2015(Xem: 27448)
- Một bậc anh hùng kiệt hiệt - Một nhà quân sự lỗi lạc - Một vị tướng lãnh phi thường - Một nhà Vua trẻ nhưng đường đường chính chính nhất trong các triều đại Vua Chúa VN. Vua Quang Trung - Vua Quang Trung Người anh hùng áo vải Tây Sơn Đệ nhất tướng tài nước Việt Nam Đánh Nam, dẹp Bắc yên thiên hạ Thống nhất giang sơn hưởng thái bình
01/12/2015(Xem: 13210)
Dưới chân núi bụi hồng hồng Vó chân dã mã lồng lồng vô cương Thời gian tan đọng nắng sương Ngày mai mất dấu trên đường phẳng phiu.
30/11/2015(Xem: 13359)
Không cầu Không nguyện Vô âm Mắt nhìn sâu thẳm thậm thâm lòng mình Phật ngoài hiển lộ thiêng linh Phật trong tâm của chính mình cũng an. Không thề Không kể Không than
30/11/2015(Xem: 13445)
Về đây ngồi dưới cội già Nguồn xưa tiên tổ ông bà xới vun Nặng lòng tim nhịp yêu thương Lệ rơi trái lối ngược đường vào trong Thẹn thay hồ thỉ tang bồng
30/11/2015(Xem: 11308)
Chân trần đạp núi băng nương Tóe tươm máu đỏ bón ươm chồi mầm Thiêng liêng tỏa ngát hương trầm Bài ca ngất ngưỡng, chiêng cồng âm vang
30/11/2015(Xem: 12886)
Rồi cũng qua đi những nhọc nhằn Đường đời mấy độ bước trầm, thăng Niềm vui, nỗi khổ tìm mây khói Còn lại yên bình mỗi bước chân.
14/11/2015(Xem: 14719)
Khi ta hộ trì cho chính ta là ta đang hộ trì cho người khác. Khi ta hộ trì cho người khác là ta đang hộ trì cho chính ta. - Này các thầy, thế nào là trong khi hộ trì cho mình ta hộ trì cho người khác? Và thế nào là trong khi hộ trì cho người khác là ta đang hộ trì co mình ? Bằng cách nhẫn nhịn, bất hại và tình thương. Khả năng giúp đỡ người khác của ta hoàn toàn phụ thuộc vào sự vững vàng và quân bình của chính mình. (Kinh Tương Ưng Bộ 47.19) Namo Buddhaya
12/11/2015(Xem: 21140)
Sinh ra trên mảnh đất quê hương miền Trung; Quảng Ngãi là một trong những tỉnh nghèo nhất của Việt Nam. Khí hậu rất khắc nghiệt. Nắng gắt bỏng da giữa mùa hè, lạnh buốt da thịt giữa mùa đông. Bảo táp, lụt lội liên miên hằng năm. Do đó dân vùng quê xứ tôi sinh ra và lớn lên trong cảnh bần hàn thiếu thốn tất cả mọi mặt; thêm vào đó là thời kỳ chiến tranh loạn lạc liên miên, chỉ mong sao học cho đến hết tiểu học cũng là điều khó huống hồ là đi xứ khác học, được đi ra nước ngoài học và nay được định cư nơi xứ sở may mắn nầy.
27/10/2015(Xem: 13546)
Trên dưới Trời “ta” là người độc nhất Chỉ có “ta” quyết định hết mọi điều “Ta” tu hành bao nghiệp chướng đều tiêu Theo ngũ dục “ta” tốn nhiều năng lực “Ta” phụng sự khiến lớn dần công đức Hưởng thụ thời “ta” đày đọa phước tiêu Để sinh tồn “ta” tạo tội đủ điều Khi giác ngộ “ta” quay đầu là bến