Đôi lời mộc mạc

20/10/201720:40(Xem: 11949)
Đôi lời mộc mạc



thanh nien vn

Đôi lời mộc mạc

Viết cho đàn em đi sau.

 

Nam sinh mà đánh lộn đã khó coi

Nữ sinh mà đấm đá nhìn sao được

 

Thời đi học là cái thời đẹp nhất

Tuổi học trò là cái tuổi Thần Tiên

Sao các em vội đánh đổ lãng quên

Hãy nhớ nhé đừng gây ra thêm nữa

 

Hay ho gì đánh nhau như cơm bữa

Học đòi gì chửi bới tựa cá tôm

Vậy mà tái diễn đây đó lềnh khênh

Em đã tạo một vết đen to lớn

 

Hãy chấm dứt và từ nay kết thúc

Để cái cao cái đẹp của học đường

Cái tuổi ngà cái tuổi ngọc mến thương

Viết lại nét trinh nguyên trên giấy trắng

 

Đẹp biết mấy tung tăng tà áo trắng

Thương biết mấy tuổi trong trắng học trò

Đói nghèo kham khổ thiếu thốn chẳng lo

Ngày hai buổi đến trường là hơn hết

 

Cần nơi các em chăm lo đèn sách

Mong nơi các em học giỏi ngoan hiền

Sống như Thiên Thần, tuổi ngọc tuổi tiên

Khi từ giã là Thần Tiên biến mất

 

Sung sướng gì học đòi làm người lớn

Làm người lớn khổ lắm các em ơi

Thử nhìn đi, họ cũng nói cũng cười

Nhưng tiếng nói không trong và nụ cười khô héo

 

Khi lớn lên tự các em sẽ hiểu

Tuổi học đường đừng vội biết mà chi

Cõi trần gian muôn thuở vẫn thầm thì

Kiếp nhân gian ngàn đời luôn khắc khoải

 

Là sự thật Cõi Diêm Phù trôi nổi

Là chân lý Biển khổ mọi chúng sinh

Người lớn thì trả trước đủ cực hình

Các em thì trả sau đâu có chậm

 

Câu khuôn vàng "Chạy trời không khỏi nắng"

Lời thước ngọc "Cái nợ kiếp con người"

Thật ê chề và khốn nỗi em ơi

Trừ những bậc hiền nhân và thánh đức

 

Câu: "Thoắt sinh ra thì đà khóc chóe

Trần có vui sao chẳng cười khì"

Nghĩa đen nghĩa bóng trúng phóc chi li

Đối trả suốt đời không sai ngằn mé

 

Các em đi học giỏi chữ giỏi nghĩa

Còn tôi chưa hết lớp ba trường làng

Nói tuổi thì nay thuộc dạng lão làng

Các em đừng trách đôi lời mộc mạc.

 

Ngày 19-10-2017

TNT Mặc Giang  



 sinh vien vn

Xin đừng đạp đổ

 

Tiền như rừng mà bất nghĩa cũng hết

Bạc như biển mà bất lương cũng tiêu

Tổ Tiên dạy đừng hờ hững dễ duôi

Cổ Đức khuyến chớ thờ ơ mang họa

 

Phú quý nhất là Ông Bà Cha Mẹ

Giàu sang nhất là bà con họ hàng

Tình ruột thịt máu mủ quý hơn vàng

Nơi chôn nhau cắt rốn trọng hơn ngọc

 

Sá gì một mảnh ruộng vườn bãi đất

Đáng gì một mo của cải bạc tiền

Anh chị em giành giựt húc như điên

Còn con cháu giết Ông Bà Cha Mẹ

 

Cái câu cao đẹp "Quyền huynh thế Phụ"

Cái câu dễ thương "Chị như Mẫu thân"

Và câu "Anh em như thể tay chân"

Hay "Chị ngã em nâng", yêu dấu quá

 

Em bé mồ côi suốt đời nhớ Mẹ

Bao người cô thân trọn kiếp trông Cha

Kẻ trơ vơ sầu muộn vọng Ông Bà

Đạo "Con hiền cháu thảo" hằng vĩnh trụ

 

Nhà hạnh phúc là gia đình đoàn tụ

Cửa an vui là trên dưới thuận hòa

Đẹp hơn bông và thơm ngát hơn hoa

Sao tàn phá và gây ra nông nỗi

 

Học hoang đàng sống đốn hư tội lỗi

Ham ăn chơi luôn sa ngã ngoài đường

Vòi vĩnh tiền không được thành bất lương

Hết trộm cắp rồi đắm chìm loạn trí

 

Giết Cha Mẹ thì còn gì để nói

Hại Ông Bà ra thể thống chi đâu

Tội lỗi tày trời mang nặng trên đầu

Lầm lỡ như núi làm sao trả nổi

 

Đừng đổ thừa bởi thế thời nghiêng ngửa

Đừng chạy trốn lầm lỡ với vô tình

Cái câu "Nghèo cho sạch, rách cho thơm"

"Của bất nghĩa bọt bèo phơi sông biển"

 

Là con cháu giống Rồng Tiên văn hiến

Là dòng dõi của con Lạc cháu Hồng

Năm ngàn năm rực sáng hơn sắt son

Đừng đạp đổ nát bùn đen quện cáu!

 

Ngày 19-10-2017

TNT Mặc Giang  

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/03/2024(Xem: 5508)
Em tôi đập đá mua hạt vàng Đôi tay rướm máu nắng chang chang Mồ hôi mặn hay giọt lệ đắng Khóc tuổi thơ từ thuở mất cha. Em tôi bán từng tấm vé số Ngày lang thang trên mọi nẻo đường Tối về lấy vỉa hè làm tổ Đêm ngủ mơ vòng tay yêu thương.
27/03/2024(Xem: 16962)
Chinh Phụ Ngâm, nguyên tác của danh sĩ Đặng Trần Côn, diễn nôm song thất lục bát của nữ sĩ Đoàn Thị Điểm là một áng thơ tình kiệt tác của Việt Nam và thế giới. Tập thơ diễn tả nỗi thương nhớ chồng, người chinh phu nơi quan ải, và những đau khổ người khuê phụ thời chiến loạn phải chịu đựng trong sự sự bạo tàn của chiến tranh. Tiếp tục sự đóng góp cá nhân cho công trình bảo tồn và phổ biến văn hóa Việt mà tôi bắt đầu từ tập thơ nhạc song ngữ “A Garden of Vietnamese Lyrics & Verse”, gồm khoảng 150 bài thơ và nhạc của nhiều tác giả, tiền chiến và hiện đại, xuất bản năm 2019, cho đến tác phẩm song ngữ “The Tale of Kiều” được phổ biến năm 2023 qua ebook, sách in, trang mạng và youtube videos, rồi năm giáp thìn này, tôi vừa hoàn tất tập thơ song ngữ “Chinh Phụ Ngâm / Lament Song of a Soldier’s Wife”.
26/03/2024(Xem: 5130)
Bọn chúng mình bạn thân 5 đứa, cùng trình độ chung một chí hướng ! Sau hai mươi năm, quyết định hội ngộ nơi hải ngoại phương xa Chọn Úc Châu, được mệnh danh “xứ sở hiền hoà”
25/03/2024(Xem: 4814)
Thanh tịnh gia trang Chơn hương giới thể Hồng ân Phật để Phật đạo huy hoàng Việt nam Phật đạo vinh quang Vượt muôn ngàn dặm huy hoàng xa khơi
24/03/2024(Xem: 6055)
Ta về núi, tìm lại cảnh nội tâm, Chốn thâm nghiêm, an trú vào hơi thở. Nghe chuông vọng, chim reo dòng suối chảy. Cõi chân Huyền, trú dạ giữa thiền thơ. Ta về núi, chép bản kinh tâm Phật, Giới hộ thân, làm hạnh nguyện chân tu. Nghe sâu thẳm, giữa muôn trùng sóng nghiệp, Gạc não phiền, giữa bến đổ chân như.
21/03/2024(Xem: 6396)
Hoa thơm cỏ lạ ven đường Thảnh thơi từng bước dạo vườn thiên nhiên Thái dương hồng rực chân thiên Hồng tươi vạn vật mọi miền đẹp xinh Lối mòn dẫn đến Quang Minh Trên đồi yên đứng một mình tịnh tâm. Đường về qua tượng Quán Âm Hoa từ bi nở thành tâm nguyện cầu Cầu cho nhân loại hết sầu Thảnh thơi an sống bạc đầu còn thơ. Cuộc đời không là giấc mơ Ở trong hiện thực từng hơi thở nồng.
17/03/2024(Xem: 6019)
Người thiếu phụ đưa chồng ra nghĩa địa Tiếng gào than xé nát cả khung chiều Giọt mưa lạnh cũng mặn cùng môi đắng Truông cát dài chân ai bước liêu xiêu.
15/03/2024(Xem: 10810)
Năm nay Mẹ đã chín hai (92) Đàn con chúc Mẹ thọ dài nhiều hơn Cầu xin chư Phật ban ơn Mẹ luôn vui khỏe, cháu con sum vầy Sớm trưa chiều tối ngày ngày Vui cùng kinh kệ hiển bày tịnh tu Mặc cho ngày tháng phù du Đêm qua ngày tới xuân thu xoay vòng
14/03/2024(Xem: 24485)
Các vị La Hán chùa Tây Phương Tôi đến thăm về lòng vấn vương. Há chẳng phải đây là xứ Phật, Mà sao ai nấy mặt đau thương? Đây vị xương trần chân với tay Có chi thiêu đốt tấm thân gầy Trầm ngâm đau khổ sâu vòm mắt Tự bấy ngồi y cho đến nay.
12/03/2024(Xem: 6059)
Tôi là tôi, rất thực Một người Việt Nam Luân lưu dòng máu rồng tiên Chào đời giữa binh lửa oan khiên Lớn khôn nhờ lời ru mật đắng của mẹ hiền Tâm dưỡng nuôi từ khí thiêng Ung đúc hơn mấy ngàn năm văn hiến