Tuổi trẻ thơ (thơ)

20/10/201715:41(Xem: 14104)
Tuổi trẻ thơ (thơ)

hoc_sinh_tieu_hoc

Tuổi trẻ thơ  

 

Áo trắng thương thương tuổi học trò

Bay bay trước gió thật nên thơ

Long lanh giọt nắng loan trên áo

Kết nụ thần tiên dệt mộng mơ

 

Áo trắng tung tăng dưới mái trường

Giọng cười tiếng nói nghe thân thương

Tâm hồn trong trắng như trang giấy

Phác họa tương lai thuở học đường

 

Học hành góp nhặt những tinh hoa

Văn hóa văn chương của nước nhà

Kết hợp Đông Tây cùng thế giới

Tự mình trổi khúc nhạc trường ca

 

Chiếc ghế thân thương của mái trường

Khắc ghi hình bóng nhả tơ vương

Một mai từ giã không còn nữa

Chiếc ghế buồn hiu nhỏ ngấn sương

 

Cũng áo trắng tinh cũng học trò

Mà sao là lạ nhận không ra

Mỗi năm xong học thì lên lớp

Bỏ lại mình ta ta với ta

 

Bỏ luôn lối nhỏ thường đi qua

Bỏ cả mân mê vạc áo tà

Khoảng trống lan man vờn gió đẩy

Bụi mờ lỗ chỗ nhạt sương pha

 

Thế mới là cái tuổi học đường

Ươm mơ dệt mộng nhẹ vương vương

Thần Tiên nhẹ bước lung linh quá

Cho cõi nhân gian phút não buồn

 

Chưa hẳn, giúp đời bớt mộng du

Vẽ chi mây trắng với suơng mù

Ô hay đêm tối con đom đóm

Chút sáng lập lòe cũng sáng ru

 

Thế mới là đang thuở học trò

Đói no ấm lạnh có chi lo

Chứ đâu ma qủy còn than thở

Thứ đệ xưa nay đoạt tĩnh bơ

 

Thật quý thuơng em là học trò

Nếu là người lớn chẳng hề lo

Cái trò ranh nhãi trẻ con ấy

Đất thấp trời cao rã cánh cò

 

Cho em xin lại tuổi ngây thơ

Cái tuổi hồn nhiên của học trò

Cái tuổi trắng trong như giấy trắng

Cái thời đẹp nhất thuở còn thơ

 

Các em vui hưởng tự nhiên đi

Hết khóc rồi vui cười mỉm chi

Đôi mắt sáng lên nhìn bẽn lẽn

Thu Đông chưa chín Hạ Xuân thì

 

Vui học giỡn chơi dưới mái trường

Học xong đuổi bướm chạy quanh đường

Về nhà đẫm ướt Mẹ nhìn hỏi

Đuổi bướm chẳng xong té ngập mương

 

Đêm đêm cút bắt nhảy cò cò

Học ít chơi nhiều chẳng biết lo

Bài tập nhiều ô còn bỏ trống

Thập thò òa khóc "trả Thầy Cô"

 

Hình dung mượn bút viết cho em

Hồi tưởng tuổi thơ mà phát thèm

Hơn nửa kiếp đời lùi quá khứ

Hoen mờ mấy lớp đá lên men

 

Đàn cháu của tôi cũng học trò

Đêm đêm học vội ngủ không no

Sáng trưng dụi mắt hoen hoen đỏ

Cơm nguội lủm nhanh chạy hỏng dò

 

Vậy mà cảm thấy thương làm sao

Cái tuổi ấu thơ giấc mộng đào

Xanh đỏ trắng đen đem vẽ mộng

Vẽ gì vội đáp vẽ chiêm bao!

 

Ngày 20-10-2017

TNT Mặc Giang  
 
------------
 hoc-sinh

 

Tuổi trẻ Việt Nam

 

Tuổi trẻ là mầm non hôm nay

Thanh niên là nền móng ngày mai

Học sinh lứa tuổi cần nung đúc

Mâu thuẫn chẳng sờn sỏi đá chẳng phai

 

Tuổi trẻ là mầm măng hôm nay

Thanh niên là tre xanh ngày mai

Học sinh thời kỳ nhồi sinh lực

Đứng vững dưới cờ muôn vạn bàn tay

 

Tuổi trẻ là tương lai quốc gia

Thanh niên là rường cột nước nhà

Học sinh giai đoạn rèn tâm trí

Tôi luyện sắt son chống đỡ sơn hà

 

Tuổi trẻ đầy sức sống tình thương

Thanh niên đem nhuệ khí xây đường

Học sinh đan tâm mài đèn sách

Chữ nghĩa cấu thành muôn vạn binh nhung

 

Vinh dự thay Tuổi trẻ Việt Nam

Thanh niên sinh viên học sinh tiến lên

Anh thư anh hùng kiên cường bất khuất

Con cháu Vua Hùng vĩnh trụ giang san

 

Tự hào thay Tuổi trẻ Việt Nam

Thanh niên sinh viên học sinh hiên ngang

Quyết ngẩng cao đầu không hề lui bước

Dân tộc Việt Nam máu đỏ da vàng

 

Tuổi trẻ thanh niên sinh viên học sinh

Sinh ra lớn lên trên nước non mình

Thế hệ đi trước đan thanh sử ngọc

Thế hệ đi sau gấm vóc quang vinh

 

Đất nước Việt Nam từ thuở Văn Lang

Huyết thống truyền lưu con Lạc cháu Hồng

Năm ngàn năm trước rạng ngời tổ quốc

Năm ngàn năm sau rực sáng núi sông.

 

Ngày 20-10-2017

TNT Mặc Giang  

 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/09/2014(Xem: 15777)
Cõi tạm ta bà, cõi nghiệt oan, Can chi sân hận đến hơi tàn. Một nhành dương liễu xua ba nghiệp, Bốn tiếng hồng danh (*) độ sáu đàng. Ma đạo lộng hành thời mạt pháp,
21/09/2014(Xem: 19956)
Không vui, không buồn Một thời Thế Tôn ở Sàketa, rừng Anjana, tại vườn Nai. Rồi thiên tử Kakudha, sau khi đêm đã gần mãn, với nhan sắc thù thắng chói sáng toàn khu rừng Anjana, đi đến đảnh lễ, bạch Thế Tôn: Thưa Sa môn, Ngài có hoan hỷ không? Ta được cái gì, này Hiền giả, mà Ta hoan hỷ? Nếu vậy, thưa Sa môn, có phải Ngài sầu muộn? Ta mòn mỏi cái gì, này Hiền giả, mà Ta sầu muộn? Vậy thời thưa Sa-môn, Ngài không hoan hỷ và không sầu muộn? Thật như vậy, này Hiền giả.
18/09/2014(Xem: 13555)
Pháp quốc mười năm vắng bóng Thầy Tử tôn đại chúng vọng trời Tây Linh tại ngã, bất linh tại ngã Sơn cao quán tưởng Thầy còn đây !
18/09/2014(Xem: 14310)
Quán đây là tánh lắng nghe, Thế gian bể khổ mà se cỏi lòng. Âm thanh vang dội trên không, Bồ Đề kiên cố ngóng trông cứu đời. Tát tha kéo khỏi rối bời, Cứu người đau khổ mau rời cõi mê.
18/09/2014(Xem: 17693)
Ao chùa dưới ánh bình minh, Muôn hoa đua nở cảnh tình mến thương. Cánh sen còn đọng giọt sương, Cánh này đầy hạt bóng gương đón mời,
15/09/2014(Xem: 18100)
Mở cửa ra vào chẳng mọc mời Cớ sao Muỗi tự tiện vào chơi Vo ve âm điệu nghe khó chịu Dán sát bên tai úp mở lời
15/09/2014(Xem: 15858)
Một bài thơ tặng Ngoại tôi, Viết sao cho đủ những lời yêu thương, Ngoại thường nhắc đến quê hương, Bên đàn cháu nhỏ say hương cổ trầu.
13/09/2014(Xem: 18802)
Lang thang sáu nẻo luân trầm Cỏ cây thấy cũng lặng thầm xót thương Niềm vui chưa trọn đã buồn Nụ cười chưa tắt, lệ tuôn ướt đời. Nắng, mưa.. tóc đã bạc rồi Vẫn chênh vênh, vẫn chơi vơi dạ sầu. Đâu nhìn ra thuở ban đầu Đâu tìm ra mối chỉ nào vướng chân.
13/09/2014(Xem: 14365)
Thế gian này có quá nhiều chuyện phiền não, vì vậy, rất nhiều người đi gặp Phật Tổ cùng hỏi về một vấn đề: “Con nên làm thế nào, mới không còn những điều phiền muộn?” Phật Tổ cho đáp án đều như nhau: “Chỉ cần buông tay, con sẽ thôi không phiền não nữa.” Có một người thanh niên, cho rằng mình thông minh tỏ ý không phục, bèn đi gặp Phật Tổ và hỏi:
11/09/2014(Xem: 15781)
mây tan, trời lồ lộ trùng khơi bóng chim về dưới trăng, ngàn hoa nở một thoáng bừng giấc mê.