Cùng Tuổi trẻ học đường (thơ)

19/10/201711:13(Xem: 14052)
Cùng Tuổi trẻ học đường (thơ)


hoc sinh


Cùng Tuổi trẻ học đường
Thương gởi các thế hệ đàn em.
 
Nói cùng các em học sinh sinh viên
Tuổi học đường là lứa tuổi Thần tiên
Ghế nhà trường mài nhẵn để tiến lên
Tà áo trắng nhuộm màu thơm phấn mực
 
Cha mẹ trả biết bao nhiêu khổ cực
Cho các em đi học để nên người
Vào tương lai trên khắp nẻo trường đời
Tạo cuộc sống giữa muôn đường vạn lối
 
Thầy Cô giáo đã bào mòn cuốn phổi
Moi tim gan giảng dạy những tinh hoa
Nền giáo dục văn hóa của nước nhà
Và văn hóa cả Đông - Tây, đương đại
 
Được đi học thật vô cùng diễm phúc
Bao trẻ em đành bỏ học khá nhiều
Bởi Mẹ Cha nghèo khổ sống hẩm hiu
Cơm không đủ thì tiền đâu mà học
 
Các em ấy âm thầm không dám khóc
Vội tạ từ cái lứa tuổi thư sinh
Nhìn chúng bạn được hân hạnh hơn mình
Còn các em lăn vào đời gai góc
 
Này các em đang thời kỳ đi học
Từ cấp một, cấp hai, đến cấp ba
Trung cấp, Cao đẳng, Đại học - quý quá mà
Hãy ráng học mở tương lai tươi sáng
 
"Tiên học lễ" ráng tô bồi đức hạnh
"Hậu học văn" gắng rèn luyện thông minh
Gia tài chung đem gạn lọc riêng mình
Làm của quý bạc tiền mua không được
 
Gương danh nhân hãy luôn treo phía trước
Gương tiền bối tôi luyện khắc trên đầu
Cái hay cái đẹp ước vọng cơ cầu
Là son sắt là tinh ba nung đúc
 
Cái xấu cái dở bỏ đi ném quách
Cái tệ cái hại quẳng luôn không nhìn
Hai mặt cuộc đời nào trọng với khinh
Đều phải học không bao giờ trả giá
 
Tôi ước vọng các em như thế đó
Xứng đáng là con dân nước Việt Nam
Xứng đáng là con cháu giống Lạc Hồng
Cùng tô thắm năm ngàn năm Văn Hiến.
 
Ngày 19-10-2017
TNT Mặc Giang
--------------


hoc sinh 4

Lại Tuổi trẻ học đường
Thương nhủ các đàn em thế hệ.
 
Tôi thấy rồi xót thương các em lắm
Không lên án ruồng rẫy các em đâu
Bởi các em đâu phải thế ban đầu
Tuổi còn nhỏ cần lượng dung tha thứ
 
Đến trường học là lần mò con chữ
Tập bước đi dần khôn lớn nên người
Nay trường học mai bương trải trường đời
Đường còn dài và tương lai chờ đợi
 
Nhưng, lại cái chữ nhưng thật kỳ quái
Sao vô tình vấp phải thế hỡ em
Cho tôi khuyên chứ không xúc phạm em
Nhìn sự thể không do em tất cả
 
Bỡi những tao loạn bủa giăng nghiệt ngã
Bỡi những nhiễu nhương cơm áo gạo tiền
Bỡi những lọc lừa gian trá đảo điên
Lại học đòi bao hơn thua ganh tức
 
"Gần mực thì đen" mà đâu đâu cũng mực
"Gần đèn thì sáng" mà chớp nháy đèn màu
Tự ảnh hưởng và chôn sẵn biết đâu
Rồi vô tình động sợi dây đột cháy
 
Tôi biết các em không phải thế ấy
Chẳng qua một thoáng khiêu khích bốc đồng
Chợt đánh đấm nhau xấu hổ nhà trường
Đánh chí chóe giữa công viên phố thị
 
Cảnh rượt đánh cả Thầy giáo Cô giáo
Lại còn quay thả lên mạng thảm thay
Bạn bè không can, dưng dửng, vỗ tay
Rồi sau đó ra sao các em nhĩ?
 
Cha Mẹ khóc, con tôi sao thế ấy
Bà con buồn, cháu tôi đâu thế ư
Bản thân em giảm bớt tiếng nói cười
Tuổi hồn nhiên vui tươi dần lỗi hẹn
 
Không đâu em, em vẫn còn nguyên vẹn
Đó chẳng qua một tì vết mà thôi
Tì vết kia làm gương sáng để soi
Em luôn nhớ minh châu nhờ sỏi đá
 
Gỗ góc cạnh mới trở thành gỗ quý
Ngọc nhiều vân mới là ngọc khó tầm
Nung lò cừ để tôi luyện tinh anh
Đẽo chông gai để điểm tô son sắt
 
Bài học nào cũng là bài học tốt
Học cho thông nhớ cho rõ khắc ghi
Luôn nhớ câu: "Thắp đuốc lên mà đi"
Đừng uổng phí Tuổi Thiên Thần em nhé!
 
Ngày 19-10-2017
TNT Mặc Giang  
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/10/2014(Xem: 15546)
Vâng, em sẽ về Quảng Ngãi thăm anh. Khi nắng hoàng hôn nhạt nhòa trước ngõ. Khi quê anh, qua rồi mùa mưa gió. Em sẽ về, vì vẫn biết anh mong.
15/10/2014(Xem: 21331)
Vang Vọng Nguồn Thương (tập thơ)
15/10/2014(Xem: 15576)
Cuộc chờ Cuộc hẹn – hôm nay Cuộc vui sơ ngộ Cuộc đày đọa qua. Mây nghiêng Nghiêng dặm quan hà Nửa chìm bóng mộng Nửa pha phôi chiều.
14/10/2014(Xem: 14942)
Xông vào dông bão ngồi chơi Một khi tâm tịnh bão thời cũng yên Xông vào chợ búa đảo điên Một khi tâm sáng chợ nghiêng cũng lành!
14/10/2014(Xem: 16865)
Tuổi đời đã sáu mươi già Thân thể biến đổi trán đà xếp ly Mắt mờ tai lãng lắm khi Bộ đi chậm chạp nạng ghì chống thêm
12/10/2014(Xem: 14470)
A ha, tay bắt được vàng Lộc duyên thu hốt ngập tràn si mê Phước bất tận hưởng lặng nghe Mở lòng từ ái sớt chia tay người.
12/10/2014(Xem: 17502)
Quảng Đức Tu Viện hôm nay Cảnh quang chùa đã đổi thay tuyệt vời Xung quanh hoa nở tứ thời Phật cảnh tôn dựng khắp nơi vườn chùa Giúp quên những chuyện hơn thua Khách trần ngoạn cảnh ganh đua cũng dừng Quan Âm thị hiện vui mừng Liên trì sen nở đài vàng thân quen Người người mến mộ ngợi khen Trụ Trì Tân Chủ một phen đổi dời
11/10/2014(Xem: 22234)
Vấn vương, vương vấn làm chi Hợp tan, tan hợp chẳng gì bận tâm Con về thăm mẹ lần này Trọng trách con gánh từ rày nghe con Lời xưa con gắng giữ tròn Gieo duyên tạo phước, lái thuyền từ bi.
10/10/2014(Xem: 15606)
Ngồi trong vườn nguyệt lộ Hôn một màu trăng non Nghe lòng mình cười rộ Chạy băng đồi vô ngôn Ồ. Hồn tràn mộng trắng Tôi ôm trăng không màu Tôi ngút xuống biển dạng Tôi dại khờ mắt nâu
09/10/2014(Xem: 22708)
Nói thiệt, tôi chẳng biết ông Lê Hựu Hà nghĩ gì khi viết bảy chữ này. Nhưng tôi đã xem đó như một đề nghị rất Phật giáo. Tôi chưa hề là một thiền sinh nghiêm túc, nói gì là thiền sư. Tôi chỉ là kẻ lãng du trong cõi Phật pháp và thỉnh thoảng ghé chơi dăm khu vườn văn nghệ như một cách nghỉ chân. Và chính bảy chữ đó của người nhạc sĩ họ Lê từ lâu đã là một khẩu quyết cho tôi những khi nghe, đọc, ngắm nhìn cái gì đó tình cờ bắt gặp. Chẳng hạn tôi đã yêu ca dao Việt Nam từ những lời rất lạ.