Cùng Tuổi trẻ học đường (thơ)

19/10/201711:13(Xem: 15327)
Cùng Tuổi trẻ học đường (thơ)


hoc sinh


Cùng Tuổi trẻ học đường
Thương gởi các thế hệ đàn em.
 
Nói cùng các em học sinh sinh viên
Tuổi học đường là lứa tuổi Thần tiên
Ghế nhà trường mài nhẵn để tiến lên
Tà áo trắng nhuộm màu thơm phấn mực
 
Cha mẹ trả biết bao nhiêu khổ cực
Cho các em đi học để nên người
Vào tương lai trên khắp nẻo trường đời
Tạo cuộc sống giữa muôn đường vạn lối
 
Thầy Cô giáo đã bào mòn cuốn phổi
Moi tim gan giảng dạy những tinh hoa
Nền giáo dục văn hóa của nước nhà
Và văn hóa cả Đông - Tây, đương đại
 
Được đi học thật vô cùng diễm phúc
Bao trẻ em đành bỏ học khá nhiều
Bởi Mẹ Cha nghèo khổ sống hẩm hiu
Cơm không đủ thì tiền đâu mà học
 
Các em ấy âm thầm không dám khóc
Vội tạ từ cái lứa tuổi thư sinh
Nhìn chúng bạn được hân hạnh hơn mình
Còn các em lăn vào đời gai góc
 
Này các em đang thời kỳ đi học
Từ cấp một, cấp hai, đến cấp ba
Trung cấp, Cao đẳng, Đại học - quý quá mà
Hãy ráng học mở tương lai tươi sáng
 
"Tiên học lễ" ráng tô bồi đức hạnh
"Hậu học văn" gắng rèn luyện thông minh
Gia tài chung đem gạn lọc riêng mình
Làm của quý bạc tiền mua không được
 
Gương danh nhân hãy luôn treo phía trước
Gương tiền bối tôi luyện khắc trên đầu
Cái hay cái đẹp ước vọng cơ cầu
Là son sắt là tinh ba nung đúc
 
Cái xấu cái dở bỏ đi ném quách
Cái tệ cái hại quẳng luôn không nhìn
Hai mặt cuộc đời nào trọng với khinh
Đều phải học không bao giờ trả giá
 
Tôi ước vọng các em như thế đó
Xứng đáng là con dân nước Việt Nam
Xứng đáng là con cháu giống Lạc Hồng
Cùng tô thắm năm ngàn năm Văn Hiến.
 
Ngày 19-10-2017
TNT Mặc Giang
--------------


hoc sinh 4

Lại Tuổi trẻ học đường
Thương nhủ các đàn em thế hệ.
 
Tôi thấy rồi xót thương các em lắm
Không lên án ruồng rẫy các em đâu
Bởi các em đâu phải thế ban đầu
Tuổi còn nhỏ cần lượng dung tha thứ
 
Đến trường học là lần mò con chữ
Tập bước đi dần khôn lớn nên người
Nay trường học mai bương trải trường đời
Đường còn dài và tương lai chờ đợi
 
Nhưng, lại cái chữ nhưng thật kỳ quái
Sao vô tình vấp phải thế hỡ em
Cho tôi khuyên chứ không xúc phạm em
Nhìn sự thể không do em tất cả
 
Bỡi những tao loạn bủa giăng nghiệt ngã
Bỡi những nhiễu nhương cơm áo gạo tiền
Bỡi những lọc lừa gian trá đảo điên
Lại học đòi bao hơn thua ganh tức
 
"Gần mực thì đen" mà đâu đâu cũng mực
"Gần đèn thì sáng" mà chớp nháy đèn màu
Tự ảnh hưởng và chôn sẵn biết đâu
Rồi vô tình động sợi dây đột cháy
 
Tôi biết các em không phải thế ấy
Chẳng qua một thoáng khiêu khích bốc đồng
Chợt đánh đấm nhau xấu hổ nhà trường
Đánh chí chóe giữa công viên phố thị
 
Cảnh rượt đánh cả Thầy giáo Cô giáo
Lại còn quay thả lên mạng thảm thay
Bạn bè không can, dưng dửng, vỗ tay
Rồi sau đó ra sao các em nhĩ?
 
Cha Mẹ khóc, con tôi sao thế ấy
Bà con buồn, cháu tôi đâu thế ư
Bản thân em giảm bớt tiếng nói cười
Tuổi hồn nhiên vui tươi dần lỗi hẹn
 
Không đâu em, em vẫn còn nguyên vẹn
Đó chẳng qua một tì vết mà thôi
Tì vết kia làm gương sáng để soi
Em luôn nhớ minh châu nhờ sỏi đá
 
Gỗ góc cạnh mới trở thành gỗ quý
Ngọc nhiều vân mới là ngọc khó tầm
Nung lò cừ để tôi luyện tinh anh
Đẽo chông gai để điểm tô son sắt
 
Bài học nào cũng là bài học tốt
Học cho thông nhớ cho rõ khắc ghi
Luôn nhớ câu: "Thắp đuốc lên mà đi"
Đừng uổng phí Tuổi Thiên Thần em nhé!
 
Ngày 19-10-2017
TNT Mặc Giang  
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/11/2014(Xem: 30683)
Qua sự nghiệp trước tác và dịch thuật của Hòa Thượng thì phần thơ chiếm một tỷ lệ quá ít đối với các phần dịch thuật và sáng tác khác nhất là về Luật và, còn ít hơn nữa đối với cả một đời Ngài đã bỏ ra phục vụ đạo pháp và dân tộc, qua nhiều chức năng nhiệm vụ khác nhau nhất là giáo dục và văn hóa là chính của Ngài. Tuy chúng nói lên rất ít ỏi, nhưng không vì thế mà chúng không mang lại cho chúng ta một cái nhìn chính xác và rõ ràng hơn về cuộc đời của Ngài và, cũng từ đây chúng ta mới thấy rõ được chân dung của một bậc Thầy vĩ đại qua chí nguyện kiên cường của Ngài trong việc “Thượng cầu Phật đạo, hạ hóa chúng sanh.”
01/11/2014(Xem: 15399)
Mượn ngữ ngôn tỏ bày Chuyển Đạo mầu đó đây Quay đầu là thấy được ( Đáo bỉ ngạn ) Ngọc vốn sẵn tâm này
31/10/2014(Xem: 15900)
Không gì hơn An trú trong hiện tại* Cười nhẹ thênh bên Giếng nước thơm trong* Uống nguồn thơ tận mạch ngầm thanh khiết Chẳng đâu xa mà ngay ở nơi lòng
30/10/2014(Xem: 16131)
Hởi Duy Ma Cật Ngài ôi ! Pháp môn Bất Nhị Ngài ngồi lặng yên Vọng Tâm ông cứ phan duyên Hiếp đáp con quá não phiền chứa chan ( là chán chưa ! )
30/10/2014(Xem: 18490)
Đi thôi em, Giọt sương mai Ánh dương ló rạng, hình hài sương tan Đi thôi, Gió núi mây ngàn, Tụ duyên, mây sẽ ngập tràn mưa sa Đi thôi, Vạt nắng hiên nhà Hong chưa khô áo lụa đà, đêm sang Ngỡ ngàng chi,
30/10/2014(Xem: 19886)
Lắng nghe giọt nước cành dương Tịnh bình ban rải tình thương muôn trùng Như lai Bồ Tát viên thông Thanh lương cam lộ tắt dòng khổ đau
29/10/2014(Xem: 20329)
Xuân về bên song cửa, Spring has arrived at my window Lặng ngắm đóa hồng tươi Quietly I look at the fresh rose, Từng nụ hoa rực rỡ, Her georgous petals are smiling Lung linh mỉm miệng cười. Gracefully in the tender wind
29/10/2014(Xem: 15886)
Ráng tu đi ngày mai hưởng phước Ráng tu đi để được thảnh thơi Đó là phần thưởng của Phật Trời Đó là mộng đẹp muôn đời như hoa Dầu tiền bạc đầy rương tràn tủ Cũng không đủ huynh đệ ơi Sớm giác ngộ nương tầm nẽo đạo Dứt nghiệp trần, trả báo oan khiên Trở về theo Phật Thánh Hiền Tu cho đắc quả đến miền lạc bang./.
27/10/2014(Xem: 26609)
Hạ tuần tháng mười vừa qua, HT Thích Như Điển Phương trượng chùa Viên Giác về hướng dẫn khóa tu Bát Quan Trai Giới tại tỉnh Reutlingen. Nhân dịp nầy, Thầy mang quà tặng về cho Phật tử địa phương, đó là tác phẩm thứ 63 của thầy với tựa đề: “Hiện Tượng của Tử Sinh”. Đồng thời thêm một quà tặng của Bào huynh thầy: Thi phẩm “Hạt Cát Mịn” của Song Thu (Bút danh của HT Thích Bảo Lạc). Chúng con xin cung kính đảnh lễ và cảm niệm Công đức của nhị vị Ân Sư. Cũng như xin trân trọng những tấm lòng từ bi đối với tha nhân qua những lời nguyện ước. Như người làm từ thiện chỉ biết cho, với cái tâm mong cầu mọi người đón nhận sự hỷ lạc:
25/10/2014(Xem: 14673)
Mới đó đà sang đến tháng Mười Dòng đời cứ thế lẹ làng trôi Ngày đi đêm tới không dừng nghỉ Lưu dấu tàn phai trên mắt, môi.