Tâm Tình Bên Mộ Mẹ

13/10/201706:42(Xem: 11621)
Tâm Tình Bên Mộ Mẹ


thichdongtri


TÂM TÌNH BÊN MỘ MẸ



Xa vắng lâu nay trở lại nhà

Nhìn lên di ảnh dạ xót xa

Quỳ bên mộ mẹ, con thổn thức:

Mẹ đã đi rồi, đi thật xa !…

 

Con đã về đây với quê hương

Khung trời kỷ niệm với tình thương

Nắng cháy, mưa dầm không quản nhọc

Mẹ con cặm cụi việc ruộng nương.

 

Việc gì mẹ cũng biết mảy may

Đứng mũi chịu sào bão chẳng lay

Cày cuốc ngoài đồng, leo mái lợp…

Ngay cả đàn ông chẳng sánh tày.

 

Chăm chút cho con việc học hành

Muốn con đỗ đạt được thành danh

Nếu con muốn học làm bác sỹ

Bán hết ruộng nương, mẹ cũng đành.

 

Con Út cho nên mẹ thương nhiều

Đồ ngon vật lạ, mẹ chắt chiu

Trái ổi, bắp ngô từ nương rẫy…

Dành dụm cho con mỗi sáng chiều.

 

Tuổi trẻ thì con nặng bút nghiên

Khi lớn xuất gia ở cửa Thiền

Mong gần bên Mẹ lo phụng dưỡng

Con cứ hẹn hoài, chẳng đủ duyên.


 

Chúng con đã khiến mẹ suy hao

Mẹ chẳng nghỉ ngơi trọn ngày nào

Lao tâm tổn trí rồi thương nhớ

Cơ thể bào mòn, dáng xanh xao.

 

Mẹ đã qua bên Ấn Độ rồi

Nhớ quê canh cánh mãi không thôi

Mẹ trở về quê bên thôn xóm

Con lo du học, ở xa xôi.

 

Chợt một sáng kia nhận hung tin

Mẹ ở quê hương đã từ trần

Con mãi thẫn thờ trong ác mộng

Thôi kể từ đây biệt mẫu thân !...

 

Thắp nhang khấn Mẹ, Mẹ có hay

Con mãi ruổi dong thế gian này

Hình bóng mẹ hiền dần xa cách

Thành tựu thế nào nghĩa chi đâu?

 

Giá như làm lại kể từ đầu

Con không tìm kiếm thứ đâu đâu

Bên mẹ an vui cùng tu niệm

Chỉ được bấy nhiêu, quá đủ rồi.

 

Có lẽ giờ đây mẹ thỏa lòng

Con đi đúng hướng của mẹ mong

Nhưng sao con thấy bơ vơ quá

Sám hối muộn màng, mẹ cảm thông.


 

Thôi nghiệp trần gian mẹ mãn rồi

Thôi con cam phận kiếp mồ côi

Những lời con hứa khi bên mẹ

Khắc ghi, thực hiện mãi không thôi.

 

Mười lăm năm lẻ đã trôi qua

Lệ tiễn Người đi vẫn chưa nhòa

Nguyện sao xứng đáng con của mẹ

Nguyện Mẹ Trời Tây ngự Liên Hoa.

 

Kỷ niệm giỗ Mẹ lần thứ 15

Ngày 23 tháng Tám năm Đinh Dậu

Con của Mẹ :

Thích Đồng Trí

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/08/2011(Xem: 12199)
Chính tôi được chứng kiến, Phật Thích Ca Mâu Ni Khi ở rừng Lâm Trúc, Thuộc nước La Duyệt Kỳ. Bấy giờ có người nọ Thuộc dòng Bà La Môn, Chăm làm nhưng nghèo kiết,
08/08/2011(Xem: 13269)
Lần nọ ở Xá Vệ, Chính tôi, A Nan Đà, Biết chuyện này có thật, Khi theo hầu Thích Ca. Lúc ấy, Ba Tư Nặc, Ông vua tốt, qua đời, Người lên thay tàn ác, Làm mất lòng nhiều người.
08/08/2011(Xem: 13993)
Lần nọ, ở Xá Vệ, Chính tôi, A Nan Đà, May mắn được chứng kiến Chuyện này của Thích Ca. Hôm ấy, tôi và Phật, Vừa sáng, trời đầy sương, Đi vào thành khất thực Thấy lũ trẻ bên đường Đang chơi trò đắp đất, Xây thành phố, xây nhà, Xây cả kho chứa thóc Và cả những tháp ngà. Một đứa trong bọn chúng Thấy chân Phật phát quang,
08/08/2011(Xem: 13523)
Tôi may mắn chứng kiến Chuyện này của Thích Ca Khi Ngài đang tá túc Trong vườn cây Kỳ Đà. Triều vua Ba Tư Nặc Có vị quan đại thần, Bảy con trai, trong đó Sáu người đã thành thân. Ông giàu có, hiền đức,
08/08/2011(Xem: 12636)
Ở đời có ba việc. Một là việc của mình. Hai, việc của người khác. Ba, việc của thần linh. Ta thất bại, đau khổ, Sợ thần linh, sợ trời. Việc mình làm không tốt, Cứ thích xen việc người. Muốn vui ư? Đơn giản: Hãy làm tốt việc mình. Không xen việc người khác, Không sợ việc thần linh.
01/08/2011(Xem: 16377)
Mùa báo hiếu sao quên thân phụ Luôn nhắc mình lòng nhủ nhớ ơn Công cha như núi Thái sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
01/08/2011(Xem: 21732)
Mỗi người con khi rời xa gia đình, đều mang theo mình là cả một trời thân thương trong lời ru, trong tình thương, trong ánh mắt, trong trái tim bà mẹ.
01/08/2011(Xem: 27147)
"TámTiết thơ giúp tập luyện Tâm thức"là tựa của một bài thơ ngắn do một nhà sư Tây Tạng là Guéshé Langri Tangpa (1054-1123) trước tác với chủ đích giúp phát huy tinh thần giác ngộ qua phép thiền định về hoán chuyển giữa ta và người khác, (một phép thiền định rất phổ thông của Phật giáo Tây Tạng: đó là cách tự nguyện xin được nhận về phần mình tất cả khổ đau của người khác, và trao lại cho họ tất cả những gì đạo hạnh của mình), và xem đấy là mục đích cao cả nhất trong cuộc sống của chính mình... Từ bi là một phản ứng của tâm thức khi nó không thể chịu đựng nổi trước những cảnh khổ đau của người khác và phát lộ những ước nguyện mãnh liệt...
31/07/2011(Xem: 14549)
Làn tóc rối trải dài trên thềm vắng Trăng có về, ngây ngất bức thảm hoang Người lữ hành trên đường đời cô quạnh Từng bước chân nghe nặng nỗi vô thường
31/07/2011(Xem: 15348)
Cuộc đời người, ai là người không đi kiếm mùa xuân, một mùa xuân viên viễn, cho chính mình hoặc gia đình, thân nhân. Một sớm mai thức giấc, nhìn nhau lại hỏi xuân là gì và có mặt tự bao giờ.