Sự đời được mất rõ vô thường, Cội gốc sân si vốn khó lường. Chuyện đến tùy duyên không vướng mắc, Việc qua cởi bỏ chẳng còn vương. Trí bi đầy đủ bày nhân cách, Phước tuệ tròn tu vạch lối đường. Qui hướng Phật Đà nương giáo pháp, Dung thông tự tại ánh vầng dương.
Năm Hợi, kể truyện cổ Phật giáo
HÒA THƯỢNG HEO
Ngày xưa ở một ngôi chùa
Trụ trì là một thiền sư lâu đời
Thầy tu từ thuở thiếu thời
Cùng ngày với chú heo nuôi trong chùa
Ngày xưa có một ông vua
Trong vương quốc nọ rất ư lạ đời
Sinh con trai đủ trăm người
Ông hoàng thứ một trăm thời dễ thương
Kiên trì, nghị lực, hiền lương
Tính tình lại rất khiêm nhường lắm thay.
Lễ Noel, Người Phật tử nên suy ngẫm, Biết bao người chúc tôi lễ Noel:
“Thật ấm áp và tràn đầy hạnh phúc”
Tôi cười nhạt lòng gợn buồn đôi chút
Mình Thầy Tu, họ Phật tử kia mà.
Sao những ngày Vía Phật Thích Ca
Không thấy chúc cũng chẳng buồn biết tới
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.