Một Lòng Vì Đạo (thơ)

14/09/201719:47(Xem: 11229)
Một Lòng Vì Đạo (thơ)

MỘT LÒNG VÌ ĐẠO

 duc-phat-015

Nước kia có một quốc vương

Nhân từ, vui vẻ, dễ thương vô cùng

Xuân về hoa lá tưng bừng

Vua mang quà tặng đến từng xóm thôn

Thăm người nghèo khó neo đơn,

Hòa mình cùng với vui buồn của dân.

Ra đi phấn khởi vô ngần

Lúc về vua lại bần thần lo âu.

Vua khuyên dân chúng từ lâu

Phụng thờ Tam Bảo trước sau chân thành

Ăn chay, niệm Phật, làm lành

Hiếu cùng cha mẹ, thuận anh em nhà.

Ai theo điều đã đề ra

Được tha sưu thuế thật là vui thay.

*

Mọi người răm rắp theo ngay

Nào mê nhân nghĩa, chỉ say bạc tiền

Say mồi lợi lộc triền miên

Bề ngoài giả bộ không quên cửa Thiền,

Luân thường đạo lý đảo điên

Vua nghe sự thực, buồn phiền khôn nguôi

Tìm phương cách giúp cho người

Quay về nguồn Đạo, sống đời hiền lương.

Một tuần sau trước ngai vàng

Vua truyền cho khắp xóm làng được hay:

"Ai còn thờ Phật, ăn chay

Tử hình theo luật từ đây ban hành."

Những phường giả dối gian manh

Những phường không có tâm thành từ lâu

Giờ cần che đậy gì đâu

Nhởn nhơ chế giễu đạo mầu Thế Tôn.

*

Nhưng rồi chợt có một hôm

Quân hầu dẫn đến một ông cụ già

Không tuân luật mới ban ra

Công khai thờ Đức Thích Ca tại nhà.

Ông thường nghĩ: "Tấm thân ta

Lâu nay nghèo đói nhưng mà sướng thay

Được nghe giáo lý hàng ngày

Phụng thờ Tam Bảo, vui say cửa Thiền,

Còn hơn bao kẻ lắm tiền

Dư mùi phú quý, thiếu duyên tu hành

Nào đâu nghe được câu kinh

Khác chi ở chốn ngục hình mà thôi!"

Ông già mạnh dạn thưa lời:

"Dù vua xử tội, bầy tôi cam đành

Dù cho phải chịu tử hình

Một lòng thờ Phật trung trinh suốt đời!"

Vua truyền: "Nếu bản thân ngươi

Tuân theo luật mới, tội thời miễn ngay

Lại phong chức tước từ đây,

Còn không, luật pháp thẳng tay hành hình!"

Ông già khẳng khái tâu trình:

"Hết lòng vì đạo, thân mình sá chi

Vinh hoa, phú quý trôi đi

Đời không đạo pháp đáng gì sống đây!"

*

Vua truyền: "Ta xử tử ngay!"

Ông già bình tĩnh tỏ bầy tâm tư:

"Kính tâu bệ hạ nhân từ

Bầy tôi kiếp trước chắc tu đã nhiều

Kiếp này hưởng đạo cao siêu

Sớm khuya lời kệ, sáng chiều câu kinh

Coi như hạnh phúc đời mình

Nước sôi, lửa đỏ, cực hình quản chi

Tìm về nép bóng từ bi

Tôi, Thanh Tiến Sử, nguyện đi trọn đường!"

Vua truyền: "Chuẩn bị pháp trường

Đem người xử tử làm gương cho đời!"

Quan quân lập tức vâng lời

Áp lôi tội phạm ra nơi chém đầu,

Vua thầm nói nhỏ quan hầu

Phải ngưng chờ lệnh, chớ đâu hành hình.

*

Pháp trường gươm giáo thất kinh

Ông già trăn trối tâm tình dặn con:

"Quyết tâm giữ đạo cho tròn

Thi hành lời Đức Thế Tôn suốt đời

Noi gương cha dù đầu rơi

Luôn theo chánh pháp, không rời đức tin!"

Ba hồi trống giục vang rền

Lưỡi gươm đao phủ đưa lên. Rồi ngừng.

Lệnh vua giải tội về cung

Vây quanh dân chúng vô cùng ngạc nhiên.

Quan quân đưa lão đi liền

Vào triều kính cẩn quỳ bên bệ rồng,

Quan hầu thuật chuyện lão ông

Với lời tử biệt nói cùng người con.

Vua nghe cảm động trong lòng

Mừng vì Đạo chửa suy vong trên đời.

Lệnh vua cấm Đạo vừa rồi

Ban ra nhằm thử lòng người mà thôi.

*

Vua khen ông lão hết lời

Rồi phong "Tướng Quốc" giữa nơi triều đình

Vua lưu ông lão bên mình

Giúp vua truyền bá đạo lành Thế Tôn.

Đạo vàng thức tỉnh tâm hồn

Dân theo Phật Pháp về nguồn an vui

Ấm êm đời sống khắp nơi

Non sông phô sắc, lòng người nở hoa.

Quốc vương nhân ái chan hòa

Là tiền thân Phật Thích Ca một thời.

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa, phỏng theo Truyện Cổ Phật Giáo)

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/01/2023(Xem: 10975)
Ông Nhâm Dần cởi vương bào về núi Bà Quý Mão hớn hở bước đăng quang Thềm năm mới chẳng thấy gì trong sáng Gió Bấc về gây xáo trộn nước Nam ! Con hỏi Ba, bao giờ có Xuân đẹp? Nếu có chăng chỉ đẹp ở tấm lòng Lấy chân thật cảm hóa nhân quần ấy Là người người còn hy vọng ước mong
19/01/2023(Xem: 15155)
Thủy khởi khải song phi Bất tri Xuân dĩ quy Nhất song bạch hồ điệp Phách phách sấn hoa phi. TGN phỏng dịch: Xuân Mai Sáng dậy nhìn song cửa, Chẳng hay Xuân đến rồi. Một đôi bướm trắng lượn Phơ phất cánh hoa rơi.
19/01/2023(Xem: 9011)
Nhìn Mẹ bên thầy Tâm Phương Lòng con cảm thấy thương thương mẹ hiền Chín mươi Mẹ vẫn là tiên Cho con sớm tối bình yên bên Người Bên Mẹ con khỏe Mẹ ơi Mẹ là thuốc bổ con thời khỏe ngay.
19/01/2023(Xem: 10618)
Thời gian vỗ cánh bay xa Vô thường chợt đến ai mà tránh đâu Cuộc đời là bắc nhịp cầu Tìm về chốn cũ niệm câu Di Đà Nguyện người ở cõi Ta Bà Cùng nhau tiến bước về nhà Lạc Bang Hồng trần đã quá gian nan Quê Hương Đức Phật muôn vàn thảnh thơi.
15/01/2023(Xem: 16002)
Thiệu Trị là vị hoàng đế thứ ba của triều đình phong kiến nhà Nguyễn trong lịch sử Việt Nam. Ông lên ngôi khi tình hình đất đất nước đã đi vào ổn định, được thừa hưởng một di sản rất lớn, nền chính trị ổn định, vững chãi do vua Gia Long và Minh Mạng đã dày công vun đắp, cải cách và phát tiển. Vì vậy, trong thời gian 7 năm trị vì ngắn ngủi của mình, ông cũng không có cải cách gì mang tính đột phá mà chỉ là người tiếp nối đường lối trị nước của hai vị tiên vương như đúng tên của ông. Ngoài thành tựu về mặt văn học nghệ thuật, trong thời gian trị vì của vua Thiệu Trị còn nổi bậc lên với thành tựu về mặt kiến trúc nghệ thuật. Đặc biệt là nghệ thuật chạm khắc trên đá đã đạt đến trình độ đỉnh cao so với các đời vua trước.
13/01/2023(Xem: 7838)
Xuân đã về Én lượng chao Khắp nơi nô nức đón chào Nàng Xuân Xuân Tâm ngự trị nhân quần Xanh tươi vạn Pháp tuyệt trần Mùa Xuân
12/01/2023(Xem: 7516)
Mấy tháng rồi chưa về Springvale phố chợ Để ngắm nhìn, mua sắm sản phẩm quê hương Nào mứt, bánh tổ , bánh in còn hấp dẫn lạ thường Thêm tuổi thọ vẫn đón đưa ông bà, ông Táo ?
12/01/2023(Xem: 8073)
Hữu duyên gặp được Pháp Mầu Gặp Thầy "Tánh Tuệ" tươi màu quảng an ( Bản Tánh ) Chư Tăng khai thị Đạo Vàng Thấm nguồn Diệu Pháp yên an kiếp đời
10/01/2023(Xem: 12482)
Tết quê nhà muôn màu hoa khoe sắc Nào mai vàng, nào cúc đoá vàng tươi Nào ly ly, nào thược dược hồng đào … Nào bánh mứt, cùng trái cây đủ loại …
10/01/2023(Xem: 7721)
Có còn để lại mùa xuân Trong bao huyết mộng thấm nhuần tháng năm Mai vàng vực nở uyên thâm Đôi con én lượn trầm ngâm giữa đời Dập dìu ong bướm lã lơi Đào hoa khoe sắc buông lời tử sinh Tưởng chừng nhân thế trung trinh Nào đâu lỡ nhịp hội tình trăm năm