Quay về nương tựa (thơ)

08/09/201722:03(Xem: 13873)
Quay về nương tựa (thơ)
cu ba 90   tuoi quy y Phat (7)

QUAY VỀ NƯƠNG TỰA
 
Lưng còng, tóc bạc, da nhăn
Chín mươi tuổi vẫn bước chân quay về
Xuân xanh quên thốt nguyện thề

Chướng duyên nghịch cảnh ê chề buồn đau
Nghiệp còn dầy nặng trước sau
Một đêm thức tỉnh ưu sầu tan trôi
Tìm lên đại điện bà ngồi
Trống chuông Bát Nhã ba hồi thiêng liêng
Quay về giây phút lắng yên
Tựa nương Tam Bảo thánh hiền từ bi
Một lòng một dạ quy y
Tội xưa sám hối, tâm nay an bình
Góc riêng trút trải tự tình
Lời chân bộc bạch, tâm thành gửi dâng
Nam mô Phật
Nam mô Pháp
Nam mô Tăng
Trời quang mây tạnh, bước chân nhẹ nhàng
Hôm nay nương Ánh Đạo Vàng
Ngày mai đời đã sang trang, mỉm cười.
 
Tâm Không Vĩnh Hữu
 

      cu ba 90   tuoi quy y Phat (2) 

QUY NGƯỠNG


Đọc bài thơ Quay Về Nương Tựa của Tâm Không Vĩnh Hữu viết về cụ bà 90 tuổi Quy Y Tam Bảo
Con vô cùng xúc động . Hôm nay , con xin viết thêm bài Quy Ngưỡng kính chia sẻ cùng đại chúng khắp năm châu .


Một mình một bóng dáng mảnh mai
Hình ảnh cụ bà tóc bạc bay
Quy Y Tam Bảo thầm lặng lẽ
Gối mỏi lưng còng bước trở quay .

Gánh nặng cuộc đời với cháu con
Giờ đây trách nhiệm hết lo toan
Hướng về Thầy Tổ thêm thâm tín
Kính Phật trọng Tăng phước mãn tròn .

Bộc bạch âm thầm cung kính lễ
Ăn năn sám hối tội từ tâm
Nhờ ơn Phật Pháp nay tỉnh ngộ
Quay về nương tựa với Pháp Thân .

Gió mát hương trầm toả ánh trăng
Cụ bà ngồi giữa chốn thiền lâm
Quy ngưỡng tín tâm ngôi Tam Bảo
Mãi mãi đời sau chẳng thể lầm .

      Viết trong giờ giải lao tại Dallas Love Field 8-9-2017
                Tánh Thiện


Ảnh: Trong buổi lễ Quy Y trưa Rằm Tháng Bảy Vu Lan tại chùa Long Sơn (Nha Trang),
cụ bà tuổi đã 90 không cần ai dìu dắt, đã tự mình đến tham dự, gây xúc động cho mọi người.

cu ba 90   tuoi quy y Phat (5)cu ba 90   tuoi quy y Phat (4)
cu ba 90   tuoi quy y Phat (3)cu ba 90   tuoi quy y Phat (2)cu ba 90   tuoi quy y Phat (1)cu ba 90   tuoi quy y Phat (8)
cu ba 90   tuoi quy y Phat (7)cu ba 90   tuoi quy y Phat (6)
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/04/2017(Xem: 13625)
Hướng ngoại tìm cầu ngọn lửa thiêu Phù vân bọt sóng một sớm chiều Tan theo mây khói như điện chớp Nhìn lại đời mình cũng mất tiêu .
18/04/2017(Xem: 12032)
Khổ lụy tai ương mãi bám vây Tới lui luẩn quẩn biết ai thay. Ba đường giác ngộ nào đâu thấy ! (*) Sáu nẻo trầm mê chẳng có hay ! Liễu giải chơn tâm căn diệu lực, Quảng khai chánh pháp huệ tròn bày. Dương trần mấy chốc còn quay lại, Đại đạo huân tu chính chốn này.
18/04/2017(Xem: 16476)
Thiêng liêng mầu nhiệm ánh dương tràn , Ban rải tình thương đến muôn vàn, Diễn giảng kinh vàng lan khắp chốn, Hoàng dương chánh pháp dứt kêu than.
16/04/2017(Xem: 20902)
Trong kho tàng thi ca cổ điển Việt Nam, Trần Nhân Tông là nhân vật lịch sử rất đặc biệt: Ngài không chỉ là một bậc minh quân lỗi lạc hiếm có, mà còn là một vị thiền sư đã liễu ngộ Phật pháp (được người đương thời tôn xưng là Điều Ngự Giác Hoàng hay Phật Hoàng, trở thành vị tổ sáng lậpdòng Thiền Trúc Lâm Yên Tử của Phật giáo Việt Nam), đồng thời, cũng là một nhà thơ lớn của dân tộc.
16/04/2017(Xem: 12009)
Xuân hơ hớ cũng già thôi Mùa thay ve ứa khúc li tao buồn Phượng phơi tình hạ vấn vương Chỉ sen đằm giữa vô thường thảnh thơi
16/04/2017(Xem: 10460)
Tháng tư hướng về quê cũ Hai bờ ngăn cách đại dương Biết bao người con dân Việt Ra đi mang cả tình thương .
14/04/2017(Xem: 12226)
Cảnh hí trường cũng chỉ là giả cảnh Chẳng bao giờ có thật ở đời nay Dù Mỹ Nga Tàu Cộng có giương oai Không thắng nỗi cơn vô thường Phật dạy .
14/04/2017(Xem: 12500)
Nụ cười kết nối tình ta Hoà trong ánh mắt thiết tha cõi lòng Cười cho xuyên suốt mây hồng Cho đời đẹp mãi tấm lòng bên nhau .
10/04/2017(Xem: 14472)
Có hai người bạn lái buôn Bàn nhau sửa soạn lên đường đi xa Đem hàng hóa để bán ra Cùng đi một hướng, cùng qua một vùng, Cả hai không thể đi chung Mỗi bên đều có người đông trong đoàn Lại thêm xe cộ đầy hàng Khó lòng chen chúc lên đường cùng nhau
10/04/2017(Xem: 14021)
Chàng kia vốn được nổi danh Một nhà bốn vợ đẹp xinh, diễm kiều. Vợ đầu: chàng rất thương yêu Vuốt ve âu yếm, nuông chiều mãi thôi Khi đi đứng, lúc nằm ngồi Cả khi làm lụng chẳng rời bước chân