Mạ (thơ)

22/08/201718:18(Xem: 10794)
Mạ (thơ)

nuoc-mac-me-hien

MẠ 

 

Tháng bảy lại về nhớ Mạ thương, 
Ân sâu trời bể ánh vầng dương.
Gia nương hưng thịnh ngầm khoe ngọc,
Dòng tộc phồn vinh lặng tỏa hương.
Xán lạn tương lai qua vạn nẻo,
Tươi xanh thế hệ đến muôn phương.
Trọn đời gian khổ luôn bồi đắp,
Giúp đỡ cháu con suốt dặm đường.


Dặm đường khó nhọc lắm gian nan,
Thầm biết công ơn dạ xốn xang.
Bão táp ngược xuôi Cồn Hến ngập,
Mưa sa lặn lội Thủy Dương tràn.
Thiếu cơm tất bật qua muôn ngõ,
Vắng chữ rối ren khắp nẻo đàng.
Sướng ít khổ nhiều đời Mạ thế,
Nén nhang bày tỏ nỗi tâm can.

Minh Đạo


Cha Me-2





ÂN TÌNH


Tâm can nơi Mạ sánh Trường giang,  
Hiểu thấu công ơn tựa đại ngàn.
Chẳng dưỡng, ngày qua luôn thổn thức
Không nuôi, tháng lại cứ miên man.
Nghe cung trầm lắng, soi đời thực,
Thấy quãng từ bi, tỏa đạo vàng.
Vắng lặng đài sen con khấn nguyện,
Tạng Vương trì độ ánh hào quang. (*)

---------------------
    (Địa Tạng Vương Bồ Tát)


Minh Đạo

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 41860)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.