Quán Thân (thơ)

17/08/201707:10(Xem: 11640)
Quán Thân (thơ)

quan than_vinh huu


Quán thân

 

Hình hài từng phút già nua
Nửa đời sương gió măng xưa héo vàng
Mới tinh toanh đã cũ càng
Mịn màng trắng trẻo đã sần sùi khô
Giỡn đùa đen nhánh, bạc phơ
Tóc rơi qua gió lững lờ chờ bay
Khóc than chi với thân này
Góp gom tứ đại trả vay với đời
Vẫn còn duyên nợ cuộc chơi
Loay hoay cho đến rã rời da xương
Còn đầy tim chứa yêu thương
Phân thân hòa với mười phương mà cười
Thơ gieo vung khắp đất trời
Một ngày nằm xuống
Không lời
Vẫn yêu.

 

Tâm Không Vĩnh Hữu


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 41866)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.