Lưng Chừng Cuộc Chơi (thơ)

13/08/201718:03(Xem: 13510)
Lưng Chừng Cuộc Chơi (thơ)
 


Duc Nhu Lai-2


Lưng Chừng Cuộc Chơi


Thương ai nửa phố, nửa phường
nửa rừng, nửa rú, nửa đường vọng chơn;
nửa thương nhớ, nửa trách hờn
nửa bình minh mới, nửa hoàng hôn xưa;
Còn chăng nửa chuyến đò đưa
bên này bến đục nắng mưa vô thường;
Có trăng khuyết, có mùa sương
có chàng ngớ ngẩn giữa đường hát ca;
Đường gần lại hóa đường xa,
nói chi được mất tình ca nửa vời;
Cỏ hoa mặc áo luân hồi
dế giun nửa khóc, nửa cười phí thân;
Nhìn đời hương nước phù vân,
Trăng in suối mộng, lưng chừng cuộc chơi;
Núi cao không ngại mây trời
Mà sao có lắm cuộc chơi lưng chừng!
 
Tuệ Nguyên-Thích Thái Hòa
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/12/2010(Xem: 14222)
Thân nghiệp cành xanh (thơ)
09/12/2010(Xem: 14675)
Lắng nghe giáo lý (thơ)
09/12/2010(Xem: 15223)
Cõi xa loáng hiện như gần (thơ)
09/12/2010(Xem: 14195)
Tám nhánh phong lan (thơ)
09/12/2010(Xem: 13632)
Khen con mèo ăn rau (thơ)
08/12/2010(Xem: 14571)
Chuyển Pháp (thơ)
08/12/2010(Xem: 14004)
Cảm niệm Chùa Long Sơn (thơ)
07/12/2010(Xem: 13635)
Em câm lặng giữa biển đời phố thị mặc sóng cồn mặc bão táp lên cao...
05/12/2010(Xem: 14676)
Từ hoang tưởng Chập chùng ký ức Tôi trở về thăm lại mái nhà xưa Mây vẫn là mây – du tử bốn mùa
05/12/2010(Xem: 16428)
Từ chiếc bóng muốn vượt qua chiếc bóng Quẩn quanh hoài đỉnh óc với miền tim Máu ngại bụi và tế bào ngại khói Cô đơn dài xa hút một đường chim