Lưng Chừng Cuộc Chơi (thơ)

13/08/201718:03(Xem: 13648)
Lưng Chừng Cuộc Chơi (thơ)
 


Duc Nhu Lai-2


Lưng Chừng Cuộc Chơi


Thương ai nửa phố, nửa phường
nửa rừng, nửa rú, nửa đường vọng chơn;
nửa thương nhớ, nửa trách hờn
nửa bình minh mới, nửa hoàng hôn xưa;
Còn chăng nửa chuyến đò đưa
bên này bến đục nắng mưa vô thường;
Có trăng khuyết, có mùa sương
có chàng ngớ ngẩn giữa đường hát ca;
Đường gần lại hóa đường xa,
nói chi được mất tình ca nửa vời;
Cỏ hoa mặc áo luân hồi
dế giun nửa khóc, nửa cười phí thân;
Nhìn đời hương nước phù vân,
Trăng in suối mộng, lưng chừng cuộc chơi;
Núi cao không ngại mây trời
Mà sao có lắm cuộc chơi lưng chừng!
 
Tuệ Nguyên-Thích Thái Hòa
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/03/2013(Xem: 11762)
Ðây chùa chính đặt chân trước Ðộng Nỗi bàng hoàng rúng động tâm linh Cảnh Thiên lưu tạc vạn hình Ðể cho nhân thế lưu tình vững tin
28/03/2013(Xem: 13878)
Ðây bến Ðục hồng trần cõi tục Khách thập phương đông đúc nghỉ chân Dừng nơi bến Ðục hội quần Nam mô tiếng tụng tẩy trần thanh tâm
28/03/2013(Xem: 14180)
Chớ vương vào có, mơ có có ! Học đạo không không, phải thật không Có có mà chi đeo với có ! Đã không, thì chớ cột vào không.
28/03/2013(Xem: 12449)
Mười phương một cõi đi về Lòng con mang nặng tình quê hương nhiều Tưởng chừng phách lạc hồn xiêu Từ trong đau khổ những điều thấy ra.
28/03/2013(Xem: 14412)
Thiền lâm vi tiếu ngàn xưa Cười đời sảng khoái vẫn chưa cạn cười Cười ngất ngưỡng với héo tươi Cười đau đớn ngộ, cười ruồi nhiếp tâm
28/03/2013(Xem: 15324)
Ta về thọ hưởng cơm chùa A ha... ngon quá, bụng vừa hoan ca Bồi hồi vị đắng khổ qua Bát canh tưới đẫm gẫm ra ngọt bùi
28/03/2013(Xem: 13202)
Ngân lên sớm đón triêu dương Nhắc nhau ngày mới yêu thương sớt cùng Đời gian nan khổ chập chùng Nhẹ vơi khi trái tim gần bên nhau,
28/03/2013(Xem: 14199)
Dài trôi một giấc mộng này Đường xa mỏi gót Đêm ngày chiêm bao Mộng trong mộng mãi xôn xao
28/03/2013(Xem: 16540)
Sau lưng đường nhựa nhòa rồi Tạm quên tất bật dòng đời gian nan Nhấp nhô đường đất về làng
28/03/2013(Xem: 15404)
Nỗi buồn nỗi khổ đời xưa Nỗi sung sướng đến móc mưa bất ngờ Đời xưa đất đá đều đờ đẫn điên Đời này đất đá cằn khô