Lưng Chừng Cuộc Chơi (thơ)

13/08/201718:03(Xem: 13896)
Lưng Chừng Cuộc Chơi (thơ)
 


Duc Nhu Lai-2


Lưng Chừng Cuộc Chơi


Thương ai nửa phố, nửa phường
nửa rừng, nửa rú, nửa đường vọng chơn;
nửa thương nhớ, nửa trách hờn
nửa bình minh mới, nửa hoàng hôn xưa;
Còn chăng nửa chuyến đò đưa
bên này bến đục nắng mưa vô thường;
Có trăng khuyết, có mùa sương
có chàng ngớ ngẩn giữa đường hát ca;
Đường gần lại hóa đường xa,
nói chi được mất tình ca nửa vời;
Cỏ hoa mặc áo luân hồi
dế giun nửa khóc, nửa cười phí thân;
Nhìn đời hương nước phù vân,
Trăng in suối mộng, lưng chừng cuộc chơi;
Núi cao không ngại mây trời
Mà sao có lắm cuộc chơi lưng chừng!
 
Tuệ Nguyên-Thích Thái Hòa
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/08/2016(Xem: 18058)
Thơ và Nhạc Phật Giáo. Thơ Thích Nữ Phước Hoàn, Nhạc Trần Nhật Tân
26/08/2016(Xem: 12917)
Nghiệp thì luôn có cả hai Nghiệp lành nghiệp dữ ở ngay tâm mình Tự ta chuyển nghiệp cho mình Nghe theo lời Phật an bình hôm nay
25/08/2016(Xem: 14681)
Vũ trụ xoay vần đêm sáng Đời người sanh tử mãi luôn Trăm sông chảy về biển cả Ai đi chẳng nhớ về nguồn
24/08/2016(Xem: 17187)
Tôi chết từng khoảnh khắc- Từng sát-na hồi sinh. Tôi xác thân tứ đại - Tôi linh hồn điêu linh!
24/08/2016(Xem: 12850)
Lửa rừng bùng cháy khắp mọi nơi - Đồi núi Cali đỏ rực trời- Hai miền Nam Bắc càng khốn đốn- Do bởi tâm người tạo thảm thê-
24/08/2016(Xem: 23610)
Bài thứ nhất, tôi xin ghi nhớ - Việc thị phi xin chớ móc moi- Bao nhiêu công chuyện người ngoài- Xin đừng gánh vác cho đời nặng thêm
22/08/2016(Xem: 17898)
Thuở xưa ở dãy Tuyết Sơn - Có chim oanh vũ dễ thương, hiền hòa- Vì cha mẹ bị mù lòa- Một mình chim phải bay ra khu rừng
22/08/2016(Xem: 14480)
Thiết Sơn núi thẳm xa xưa - Có cây táo nọ rất ư lâu đời - Thân to, tán lá rợp trời - Chưa hề có quả, tứ thời cành trơ.
20/08/2016(Xem: 15578)
Tôi đã từng ra đón bước Thầy Bao năm chung sống dưới chùa thân Cùng nhau đi uống cà phê Pháp Thuở ấy ngày nào vẫn nhớ đây
20/08/2016(Xem: 14862)
Pháp Phật bao trùm khắp đâu đây Cho ta thông suốt bản tâm nầy Cầu xin khấn mãi càng xa Phật Một ngọn gió lùa cũng tiêu mây