Hoa Hồng Mùa Vu Lan (thơ)

10/08/201706:27(Xem: 25146)
Hoa Hồng Mùa Vu Lan (thơ)

hoa hong 1


HOA H
ỒNG MÙA VU LAN
 
Hôm nay ngày Vu Lan
Bông hồng em cài áo,
Thanh thơi từng bước dạo
Em đi lễ chùa  làng.
 
Chùa lặng lẽ nghiêm trang
Ẩn mình trong sương khói
Trầm hương theo gió tới
Thơm tận lũy tre làng.
 
Thơ ngây em mơ màng
Bước chân lên thềm điện
Mọi người cùng thành kính
Xếp theo nhau thành hàng.
 
Ba hồi chuông trống vang
Sư ông khai đại lễ
Giảng sơ qua ý nghĩa
Ngày Báo Hiếu Vu Lan.
 
 Em rộng mở tâm hồn
Lắng nghe dòng mật ngọt
 Tiếng người đầm ấm rót
Vào hồn em lâng lâng .
 
Ôi diễm phúc vô bờ
Cho ai còn có mẹ
Xót xa khôn ráo lệ
Mất mẹ người bơ vơ.
 
Mẹ là suối tình thương
Cho em dòng mật ngọt
Mẹ là xôi nếp một
Mẹ là chuối ba hương …
 
Cánh chim non thiếu mẹ
Vật vã mõi mòn trông
Bầu trời đêm thế kỷ
Sao mà dài mênh mông.
 
 Bơ vơ em mất mẹ
Hoa tang trắng em cài
Lệ suối chảy đêm dài
Bình minh không thấy hé.
 
Mẹ ơi ! Ơi mẹ ơi !
Ơn thầy con nhắc nhở
Mẹ ơi ! Ơi mẹ ơi !
Hoa hồng đang hé nở …
 
Mẹ là trời là bể
Tất cả cuộc đời con
Mẹ là châu là lệ
Cho con hồng tươi son…
 
Chùa tan lễ dư hương
Giọt chuông còn ngân ngợi
Giọt cam lồ khơi gợi
Hoa hồng thơm ngát hương .
 
          HẠNH PHƯƠNG
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/11/2025(Xem: 5419)
Bạn thương mến, hy vọng lá thư này đến từ những người đang tiếp xúc trực tiếp với các bạn ( những người chịu nhiều thiệt hại và mất mát sau thiên tai ) như một làn gió nhẹ thổi thật dịu dàng đến những trái tim từng mất tất cả, bằng một lòng thương cảm sâu xa giúp các bạn nhìn lại sự sống bằng ánh sáng hiền hòa của từ tâm và chánh niệm.
31/10/2025(Xem: 4226)
Dao Ca Trăng Nhạc & Lời: Khánh Hoàng Ca sĩ: Hạnh Nguyên Hòa âm: Thái Bảo Lộc pps: Thường Minh
25/10/2025(Xem: 4662)
Ngón Tay Chỉ Trăng (tập 01) Trực Chỉ Đề Cương
24/10/2025(Xem: 4526)
a bậc tài danh – Leonardo da Vinci, Baruch Spinoza và Vincent van Gogh – mỗi người là một khía cạnh của hành trình nhân loại tìm đến chân lý. Cả ba đều chứng minh rằng: trí mà không phước thì sáng mà mong manh, phước mà thiếu duyên thì nở muộn như hoa trong đêm, còn duyên mà không trí thì chỉ là hư sắc thoảng qua.
24/10/2025(Xem: 4507)
Thuần nhiên, nhẹ nhàng như hơi thở là tiếng thơ của Chân Tạng Nghiêm. Một tiếng thơ lấp lánh, long lanh ngời ánh thanh cao, là nguồn thơ trong trẻo, reo ca giọng hát thiên lương trong tận đáy xanh lòng... Lòng yên, tâm lặng như vầng trăng sáng chiếu diệu kỳ. Thi ca đi về trên đôi chân trần, chất phác, nhè nhẹ khẽ chạm vào núi sông, rừng biển, suối thác, mưa nắng, trăng sương, gió mây, cây lá, chim bướm, cỏ hoa trên mặt đất thân yêu. Nhật nguyệt cũng huyền hòa chan chứa giữa ánh sáng ban sơ, diễm tuyệt, bừng lên rực rỡ trong tâm hồn vô ngại của trái Tim Thơ.
22/10/2025(Xem: 4897)
Về thôi, về mặc Cà Sa Về thôi cởi áo Ta Bà phong sương Về thăm lại tiếng chơn thường Thăm vườn lam nhả khói thiêng Cõi Thiền Ô hay, một góc trời yên Một vườn hoa toả hương miền ngàn bay Thoảng trong gió, thoảng chân đài… Gót sen thoát những cơn say bụi trần
21/10/2025(Xem: 2992)
Quảng Đức từ quang chiếu cõi thiền, Tăng Ni đạo hạnh sáng tâm nguyên. Phật tử tinh chuyên bền chí nguyện, Nương theo ân đức bậc cao hiền. Ngưỡng mộ đức - tài Thầy Nguyên Tạng Chí nguyện độ sinh khắp mọi miền Lời kinh nhẹ rót như mưa pháp, Từng bước khoan thai ấm cửa thiền
19/10/2025(Xem: 5060)
Kể từ ngàn xưa muôn thuở nọ, tuy xa xăm, hun hút tuyệt mù nhưng vẫn còn dư vang, thấp thoáng trong sương mờ vạn cổ, những bóng người đi giữa thiên thu vời vợi. Đó là những Thiền sư, những Thi sỹ, những đạo nhân, mặc khách, hành giả đã xuất hiện trên mặt đất, trần gian này. Họ đến rồi đi, chỉ để lại vài tiếng thơ, tiếng sáo hòa lẫn trong tiếng hét, tiếng gầm rền vang với giọng cười tiêu dao, hào sảng còn dội âm trầm hùng suốt vạn đại rung ngân...
17/10/2025(Xem: 3431)
Tuổi cao dù lắm cở con rùa. Tích lũy vô vàn niệm được thua. Phú quý vinh hoa tuồng ảo hóa. Lợi quyền danh vị tựa không hoa. Tử sanh bệnh lão vân lai khứ. Thành trụ mê không mộng tỉnh mê. Một kiếp không tu, muôn kiếp khổ. Trần gian tạm trú hãy quay về.
17/10/2025(Xem: 3784)
Bất chợt nghe nhìn chuyện cổ kim Khơi nguồn tỉnh giác chảy vô biên Trải gần trăm tuổi hình cơn mộng!...., Thọ dụng buồn vui bóng kịch trường !....