cái vô cái hữu vốn là không, Hiểu được duyên sanh chớ nặng lòng. Đông đến tuyết rơi, sương giá lạnh, Hè qua phượng trổ, cảnh trời trong. Trần đời thấy sắc còn phân ý, Đạo pháp qui tâm phải dụng công. Thấu rõ nhị biên nơi thánh giáo, Trừ mê khai ngộ chỉ đường tông.
Có một đoạn đời
Hồ sen cạn nước
Nắng táp cháy cây;
Có một hư thời
Gió chướng đen mây
Sen tàn trụi lá...
- Ta chung với sầu đau thiên hạ
Thường dựa bên hồ
Tâm sự với sen khô...
Tưởng từ đây sen chết hồ khô
Ta trong điện ngọc cung vàng
Nhìn theo dấu bước đạo tràng Người đi
Rồng chầu voi phục uy nghi
Cỏ rừng trải thảm, Thánh quỳ dâng hoa…
Tay không níu chéo cà sa
Tóc tơ (1) mười ngón tay ngà nâng niu
Áo Đời (2) lưu dấu hương yêu
Nguyền không dấy nghiệp làm xiêu Tâm Người,
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.