Tuổi cao...chẳng già! (thơ)

03/08/201720:26(Xem: 13202)
Tuổi cao...chẳng già! (thơ)

nguyenkhang

Tuổi cao...chẳng già
!

(Nhân sinh nhật lần thứ 76)


Ừ cứ đếm tớ nay 76
Là lão nhân tuổi hạc đã cao
Nhớ xưa đã được xếp vào
"Lai hy" hiếm cổ, được bao nhiêu người?
Nhìn bạn hữu "đi rồi" dã biệt
Ngó quẩn quanh còn được mấy ai?
Kẻ thì chống gậy run tay
Người ngồi xe đẩy, xe lăn đáng buồn!
Thế mới hiểu già luôn mang bệnh
Thể xác thì lận đận phong ba
Cho nên tớ mới nhận ra
Tuổi cao nhưng quyết không qua cái già!
Sống phơi phới sáng qua, tối đến
Hít khí trời yêu mến thiên nhiên
Vẫn năng tập luyện chí bền
Tinh thần sung mãn tu rèn tâm thân
Cái vật chất bất cần nắm giữ
Chẳng cần lo hậu sự ra sao
An nhiên chẳng thấp, chẳng cao
Sống cho viên mãn trọn bao nhiêu tình
Sống đủ mệnh chung tình "Lão Tử"
Thanh thản sao “giờ tử” điểm rung
Thân về nơi chốn "vô chung"
Xác là cát bụi gửi cùng thế gian.


                        Nguyên Khang
                        03/8/2017
 


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/07/2011(Xem: 15610)
Xin gửi đến nhau tâm tình của người con Phật, khi chung quanh mây mù của lòng tham sân si còn dày đặc. Bàn tay, tấm lòng của chúng ta đến với nhau với tâm tư vì người, sẽ là những hạt tư lương đẹp tràn lan trên mọi nẽo đường vũ trụ, sẽ làm ấm lòng người và nước mắt có rơi, cũng chỉ là nước mắt của hạnh phúc, vì còn những con người vẫn mang tâm nguyện làm đẹp cuộc đời…
30/07/2011(Xem: 30173)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
26/07/2011(Xem: 15741)
Quán tưởng (thơ)
26/07/2011(Xem: 15605)
Chiều thăm điệu Hảo (thơ)
25/07/2011(Xem: 14875)
Tôi bước chân qua những phố phường Bụi trần uế tạp gót chân vương… Lòng chưa nhận định niềm Chơn Giả Cảnh hý trường hay bãi chiến trường? Mây quấn non sông hận ngút trời Ngàn năm oán khí vẫn chưa trôi… Danh từ “Dân Tộc” say binh lửa Máu lệ càng thêm ngập Biển Đời.
25/07/2011(Xem: 16044)
Những giọt huyết ngà (thơ khóc con)
24/07/2011(Xem: 17500)
Trầm mặc lầu hương (thơ)
23/07/2011(Xem: 15906)
Mưa rơi trong Chùa (thơ)
23/07/2011(Xem: 19001)
Khóc Cha (thơ)