Tuổi cao...chẳng già! (thơ)

03/08/201720:26(Xem: 13195)
Tuổi cao...chẳng già! (thơ)

nguyenkhang

Tuổi cao...chẳng già
!

(Nhân sinh nhật lần thứ 76)


Ừ cứ đếm tớ nay 76
Là lão nhân tuổi hạc đã cao
Nhớ xưa đã được xếp vào
"Lai hy" hiếm cổ, được bao nhiêu người?
Nhìn bạn hữu "đi rồi" dã biệt
Ngó quẩn quanh còn được mấy ai?
Kẻ thì chống gậy run tay
Người ngồi xe đẩy, xe lăn đáng buồn!
Thế mới hiểu già luôn mang bệnh
Thể xác thì lận đận phong ba
Cho nên tớ mới nhận ra
Tuổi cao nhưng quyết không qua cái già!
Sống phơi phới sáng qua, tối đến
Hít khí trời yêu mến thiên nhiên
Vẫn năng tập luyện chí bền
Tinh thần sung mãn tu rèn tâm thân
Cái vật chất bất cần nắm giữ
Chẳng cần lo hậu sự ra sao
An nhiên chẳng thấp, chẳng cao
Sống cho viên mãn trọn bao nhiêu tình
Sống đủ mệnh chung tình "Lão Tử"
Thanh thản sao “giờ tử” điểm rung
Thân về nơi chốn "vô chung"
Xác là cát bụi gửi cùng thế gian.


                        Nguyên Khang
                        03/8/2017
 


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/03/2014(Xem: 17549)
Tiếng Chuông (thơ) Thích Tánh Tuệ
21/03/2014(Xem: 22349)
Nếu ai có đến Melbourne nhớ về Quảng Đức ghé thăm chùa mình Ngôi chùa ấm cúng chân tình Mang tên Bồ Tát thiêu mình hy sinh
21/03/2014(Xem: 20020)
Quảng Đức Tu viện chúng ta Mệnh danh bốn chữ Tuyết Trồng Sen Hoa Sen trồng trên tuyết khó đà Giữ sen tươi thắm mới là khó hơn Ai ơi biết nghĩa nhớ ơn
20/03/2014(Xem: 39664)
Khi được tuệ giác vô thượng Bản thân rực sáng muôn phương thế giới Ba mươi hai tướng sáng ngời Tám mươi vẽ đẹp, mọi người giống con.
20/03/2014(Xem: 24048)
Mùa Xuân, Thơ ngát trầm hương Dâng lời tôn kính cúng dường Như Lai Hương Từ Bi, Ánh Dương ngời Cho Đời nhân ái, cho Người sống vui Xuân Hoan Hỷ đến muôn loài
19/03/2014(Xem: 28505)
Mẹ Hiền Nam Hải Quan Âm Xót thương sanh chúng giáng lâm tại trần Ngai vàng Mẹ cũng chẳng cần Đi tu theo Phật cứu lần chúng sanh Hôm nay mừng Mẹ đản sanh Con hiền quỳ xuống lòng thành kính dâng
18/03/2014(Xem: 25319)
Trong văn học Trung Hoa, từ thời đại xa xưa, Chu Hy cho rằng “nhân chi sơ tính bản tĩnh”. Từ “bản tĩnh”, do cảm xúc của dục tính mà “tĩnh” chuyển sang “động”. Và một khi tâm đã động thì trí sẽ vận dụng đến suy tư, khi đã suy tư thì phải thốt lên bằng tiếng nói.
18/03/2014(Xem: 17936)
Bạch hạc ẩn tàng làn sương mỏng Dạo bước rừng sâu sư tử hống Tịch mịch hề! mây hay mộng Gió rót thơ tràn suốt thiên niên.
17/03/2014(Xem: 19585)
Biền biệt đường bay Mịt mờ dấu lặng Tiếng ai gào thống thiết giữa đau thương Ngước lên trời cao Mất hút dặm trường Nhìn xuống biển Bóng chim tăm cá
17/03/2014(Xem: 15873)
MƯA ĐÊM Mưa từng giọt rớt vào đêm đặc quánh Tiếng ếch kêu thảng thốt