Duyên (thơ)

26/07/201707:06(Xem: 12019)
Duyên (thơ)


hoa dep


  DUYÊN

Duyên đến duyên đi cũng là duyên
Cớ chi ta lại phải ưu phiền
Tuỳ duyên ta sống cho đúng đạo
Cứ để dòng đời chảy tự nhiên .

Dù duyên đi đến vẫn thản nhiên
Đừng hỏi chi thêm đạo lý thiền
Ngàn năm mây trắng bay bay mãi
Ta vẫn sống đời chẳng đảo điên .

Nhớ lời Phật dạy đạo trước tiên
Tất cả không ngoài lý nhân duyên
Thuận duyên thì hợp, tan thì biến
Vô ngại ta vui nếp sống thiền .

                           Tánh Thiện
                           25-7-2017
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 41831)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.