Chân Giác Ly Bất Trần (thơ)

21/06/201708:13(Xem: 13222)
Chân Giác Ly Bất Trần (thơ)
blank

blank
Thư Pháp - Uyên Nguyên.

blank
Thư Pháp - Uyên Nguyên



‘CHÂN GIÁC BẤT LY TRẦN’
Kính mừng 40 năm hành đạo của Thầy Thích Từ Lực


Duyên lành Thầy đã xuất gia,
Bốn mươi năm chẳng như là chiêm bao
Lăng Nghiêm vang vọng thuở nào
Mà trong tiềm thức Ưu đàm rộ bông


Ơn giáo dưỡng cao vời sâu rộng
Tình Thầy trò ân trọng nghĩa sâu
Tu thân, hành thiện bấy lâu
Thầy luôn thong thả qua cầu thế gian


Đem yêu thương lấp bẽ bàng
Đem Bi-Trí-Dũng nhịp nhàng dựng xây
Tâm Thầy rộng lớn đong đầy
Hạnh Thầy vời vợi “Từ Vân... ly trần”*


Tình Thầy sâu đậm nghĩa ân
Lực tâm bổn nguyện trong ngần hư vô.


Tâm Thường Định


* Kệ phú pháp truyền đăng của Thiền sư Trừng Quang Nhất Hạnh cho Thầy Thích Từ Lực (Giáo Thọ, 1994)
Từ vân đương hiện thụy.
Lực đại bản do tâm.
Đối cảnh tâm bất động.
Chân giác bất ly trần.




Xem bài cùng chủ đề:
40 năm tuổi đạo Hương Thiền (Trần Kiêm Đoàn)
Từ Lực Ngát Trời Hương (Cư Sĩ Nguyên Giác)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/07/2011(Xem: 11506)
Tuổi thơ con lên mùa hy vọng Đón gió về tiếng võng đong đưa Lời ru từng nhịp thức sớm trưa
11/07/2011(Xem: 13524)
Mùa vu lan đến Thấy bâng khuâng lòng con nhớ mẹ Buổi ngày xưa tảo tần hôm sớm Một nắng hai sương...
11/07/2011(Xem: 15102)
Đầy vơi con nước kinh thành Mù sương vẽ mãi bức tranh cội nguồn Hoàng cung dõi ánh trăng sương...
07/07/2011(Xem: 66809)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
03/07/2011(Xem: 13821)
Đất ơi, ngươi xinh đẹp biết bao, và siêu phàm biết mấy! Hoàn hảo biết bao khi ngươi vâng lời ánh sáng...
03/07/2011(Xem: 17437)
Một ngày rồi ta, trả Hơi về Gió Một ngày rồi ta, trả Thân về Đất Một ngày rồi ta, trả từng hạt Nước Cho những dòng Sông.
03/07/2011(Xem: 14981)
Trăm năm mặc chuyện có, không; trên đầu chữ Phật trong lòng chữ tâm; Gương huyền chiếu giữa tòng lâm...
27/06/2011(Xem: 12031)
Mỗi năm cứ độ thu về, tiếng chuông buồn da diết, trên cành cây khô trụi lá, ve sầu rỉ rả giọng ai oán thê lương như đa mang, như chất chứa nỗi niềm trong cô tịch...