Chùm tứ cú lục bát về "Tự Do" (thơ)

25/05/201715:46(Xem: 17126)
Chùm tứ cú lục bát về "Tự Do" (thơ)

Chùm tứ cú lục bát về "Tự Do" (thơ)TKVH-TudoHằng ngày ngồi nhìn, nghe, ngửi, nếm, sờ, gẫm về dòng chảy nhận sinh trôi qua trước mặt, ngày nào cũng như ngày nấy, bỗng dưng ngộ ra một điều: mình được phước báu khổng lồ hơn cả tỷ người trên cõi ta bà khổ lụy này.

Phước báu đó, nếu không chịu ngồi tĩnh tâm mà nhìn lại thì sẽ không thấy, không cảm nhận được, vậy cho nên mới nổi hứng làm liền một chùm tứ cú lục bát về "nó": Tự Do!

 

ÁNH ĐẠO VÀNG

Đạo Vàng soi chiếu Da Vàng
Vô minh vén đón huy hoàng nhân sinh
Sen hồng thơm giữa hồ tanh
Tự do đuốc sáng, hòa bình chim bay...

 

TRÁI TIM NÔ TỲ

Trái tim kiêu hãnh nô tỳ
Hào quang vần vũ xanh rì đỏ tươi
Đạp đẳng cấp, bạt thứ ngôi
Ấm nồng uy vũ ôm trời tự do! 

 

TỰ TẠI

Vươn vai sải cánh lên đường
Bước chân hùng lực, ôm đờn hát ca
Mộng dài vẫy gọi xa xa
Tự do gieo gặt, vượt qua chính mình.

 

GIẢI THOÁT ĐÍCH THỰC

Tự do ngay giữa buộc ràng
Tự tại ngay giữa muôn ngàn khổ đau
Tự chế, nhẫn nhục trước sau
Bình an, hạnh phúc nào đâu xa vời?

 

TIẾN

Nhân tâm trực chỉ hành thiền
Mở toang cửa nẻo, xích xiềng tháo bung
Điềm nhiên, kham nhẫn, khiêm cung
Chánh niệm giải thoát hát mừng tự do! 

 

TỰ DO

Giáo điều chặn nẻo ngăn đường
Lách qua giới luật, băng luồng lễ nghi
Trên đồi cao đứng vươn vai
Cuối cùng ta cũng được ngày tự do!

 

Cuối cùng, tự do bậc nhất, thoải mái nhất, là mình được quyền làm thơ viết sai... chính tả:

 

DIẾT

Hiên ngang khép nép ra vào
Tự do ràng buộc ồn ào lặng im
Chín Tã tôi diết iêu em
Ngài mai ai đọc liêm giêm mắt buồng! 

 

Tâm Không Vĩnh Hữu

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/08/2011(Xem: 15074)
Tôi may mắn chứng kiến Chuyện này của Thích Ca Khi Ngài đang tá túc Trong vườn cây Kỳ Đà. Triều vua Ba Tư Nặc Có vị quan đại thần, Bảy con trai, trong đó Sáu người đã thành thân. Ông giàu có, hiền đức,
08/08/2011(Xem: 13794)
Ở đời có ba việc. Một là việc của mình. Hai, việc của người khác. Ba, việc của thần linh. Ta thất bại, đau khổ, Sợ thần linh, sợ trời. Việc mình làm không tốt, Cứ thích xen việc người. Muốn vui ư? Đơn giản: Hãy làm tốt việc mình. Không xen việc người khác, Không sợ việc thần linh.
01/08/2011(Xem: 17821)
Mùa báo hiếu sao quên thân phụ Luôn nhắc mình lòng nhủ nhớ ơn Công cha như núi Thái sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
01/08/2011(Xem: 22811)
Mỗi người con khi rời xa gia đình, đều mang theo mình là cả một trời thân thương trong lời ru, trong tình thương, trong ánh mắt, trong trái tim bà mẹ.
01/08/2011(Xem: 28044)
"TámTiết thơ giúp tập luyện Tâm thức"là tựa của một bài thơ ngắn do một nhà sư Tây Tạng là Guéshé Langri Tangpa (1054-1123) trước tác với chủ đích giúp phát huy tinh thần giác ngộ qua phép thiền định về hoán chuyển giữa ta và người khác, (một phép thiền định rất phổ thông của Phật giáo Tây Tạng: đó là cách tự nguyện xin được nhận về phần mình tất cả khổ đau của người khác, và trao lại cho họ tất cả những gì đạo hạnh của mình), và xem đấy là mục đích cao cả nhất trong cuộc sống của chính mình... Từ bi là một phản ứng của tâm thức khi nó không thể chịu đựng nổi trước những cảnh khổ đau của người khác và phát lộ những ước nguyện mãnh liệt...
31/07/2011(Xem: 15227)
Làn tóc rối trải dài trên thềm vắng Trăng có về, ngây ngất bức thảm hoang Người lữ hành trên đường đời cô quạnh Từng bước chân nghe nặng nỗi vô thường
31/07/2011(Xem: 16042)
Cuộc đời người, ai là người không đi kiếm mùa xuân, một mùa xuân viên viễn, cho chính mình hoặc gia đình, thân nhân. Một sớm mai thức giấc, nhìn nhau lại hỏi xuân là gì và có mặt tự bao giờ.
31/07/2011(Xem: 15456)
Xin gửi đến nhau tâm tình của người con Phật, khi chung quanh mây mù của lòng tham sân si còn dày đặc. Bàn tay, tấm lòng của chúng ta đến với nhau với tâm tư vì người, sẽ là những hạt tư lương đẹp tràn lan trên mọi nẽo đường vũ trụ, sẽ làm ấm lòng người và nước mắt có rơi, cũng chỉ là nước mắt của hạnh phúc, vì còn những con người vẫn mang tâm nguyện làm đẹp cuộc đời…
30/07/2011(Xem: 29359)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
26/07/2011(Xem: 15293)
Quán tưởng (thơ)