Truyện Thơ: Nước Mắt Mẹ Hiền

12/05/201716:48(Xem: 13045)
Truyện Thơ: Nước Mắt Mẹ Hiền




happy mother day




NƯỚC MẮT MẸ HIỀN

 

Thuở xưa có một nhà buôn

Nghe lời biển gọi, căng buồm ra khơi

Nổi trôi buôn bán khắp nơi

Ghé bờ xa lạ, sống đời lênh đênh.

Hơn mười năm thoáng trôi nhanh

Nhà buôn giàu có, trở thành phú ông

Cửa nhà to đẹp vô cùng

Cạnh ngay bãi biển chập chùng sóng vang.

Vợ nhà buôn rất đảm đang

Nhưng trên nét mặt luôn mang vẻ buồn

Âu lo theo những chuyến buôn

Theo cơn bão tố dập dồn hiểm nguy

Chồng đi có mệnh hệ chi

Con thơ, vợ dại dễ gì sống yên,

Con trai lên sáu, lành hiền

Mẹ nhìn khuây khỏa nỗi niềm lo âu.

Một đêm thao thức canh thâu

Trời đông lạnh lẽo, mưa sầu tuôn rơi

Chồng đi buôn đã lâu rồi

Phương xa nhắn tiếng ngày mai trở về.

Vợ đang lo sợ tái tê

Chợt nghe biển động, bốn bề cuồng quay

Gió gầm vang, sóng dâng đầy

Thâu đêm, suốt sáng. Qua ngày hôm sau

Đoàn thuyền buôn chẳng thấy đâu

Mọi người ra bãi lo âu ngóng chờ

Mãi khi gần tối mịt mờ

Một thuyền sống sót ghé bờ mà thôi

Các tàu, thuyền khác đắm rồi

Vợ nhà buôn chợt rụng rời đớn đau

Chồng mình vùi xác biển sâu

Than ôi đất thảm, trời sầu là đây!

Tang thương ngất lịm thân gầy,

Còn bao hy vọng trút đầy vào con.

*

Thời gian như sóng dập dồn

Con nay khỏe mạnh, lớn khôn nên người

Chàng luôn nhìn biển xa vời

Như thầm mơ ước cuộc đời phiêu lưu.

Một hôm chàng hỏi mẹ yêu:

"Cha con thời trước đã theo nghề gì?"

Mẹ chàng lo sợ, giấu che:

"Chỉ buôn trong nước, không hề đi xa!"

Chàng bèn theo gót giống cha

Đi buôn quanh quẩn gần nhà mà thôi,

Tiền vàng được bốn đồng lời

Mang về biếu mẹ giúp người khó khăn.

Một hôm thiên hạ nói rằng:

"Cha chàng từng có cửa hàng dầu thơm!"

Chàng bèn suy tính thiệt hơn

Đổi nghề, mở tiệm dầu thơm trong vùng

Lần này lời những tám đồng

Chàng đưa nhờ mẹ cúng trong các chùa.

Có người lại nói: "Ngày xưa

Cha chàng chuyên bán ngọc ngà, nữ trang!"

Chuyển qua nghề mới dễ dàng

Chàng lời mười sáu đồng vàng ngay thôi!

Chẳng cần buôn bán xa xôi

Chuyến sau lời được ba mươi hai đồng,

Mẹ mang giúp kẻ khốn cùng,

Và làm công đức khắp trong chùa chiền.

*

Cuối cùng có kẻ nói thêm:

"Bán buôn đường biển cũng nên theo nghề

Noi gương cha thuở xưa kia!"

Lời gây kích thích! Chàng nghe bồi hồi!

Vẳng như tiếng gọi biển khơi

Trùng dương thách đố chí người thanh niên.

Bán vàng, gom vốn, mua thuyền

Chuyến này lòng quyết buôn miền xa xôi,

Chàng về tìm mẹ trình lời

Mẹ nghe sửng sốt, lệ rơi hãi hùng!

Mẹ ngăn: "Nguy hiểm vô cùng

Cha con đi biển đã từng vùi thây

Khổ đau lòng mẹ còn đầy

Nỡ nào bỏ mẹ lất lây một mình!

Con đi trời biển lênh đênh

Mẹ buồn khô héo chắc đành chết thôi!"

Thanh niên chẳng chịu nghe lời

Quyết tâm! Cãi Mẹ! Ra khơi! Căng buồm!

Rủ thêm thuyền bạn đi buôn

Cùng nhau gom lại một đoàn thật đông.

Mẹ nhìn cảnh tượng não lòng:

"Trước cha đã vậy! Giờ con khác nào!"

Mẹ lăn xuống đất thảm sao

Ôm chân con lại, khóc gào cản ngăn,

Thanh niên thoáng chút băn khoăn

Thế rồi cương quyết rút chân ra liền

Bước qua đầu của mẹ hiền

Không quay nhìn lại. Xuống thuyền ra đi.

Mẹ ngồi dậy, dẹp sầu bi

Sợ con quả báo nên chi nguyện cầu:

"Cầu con may mắn dài lâu

Tai qua, nạn khỏi, trước sau an bình,

Mong con vẫn hái quả lành

Dù ngang đầu mẹ nỡ đành bước qua!"

Đoàn thuyền vượt sóng ra xa

Bình an vô sự trong ba ngày đầu,

Vài ngày sau giữa biển sâu

Gặp cơn bão lớn thuyền, tàu nát tan,

Thanh niên may mắn vô vàn

Đeo trên tấm ván trôi ngang xác người

Dạt vào bến lạ xa vời

Một mình lê bước tìm nơi an lành.

*

Mấy ngày vất vả trôi nhanh

Tới thành phố nọ. Vây quanh đón chào

Bốn nàng tiên đẹp xiết bao

Mời chàng ở lại vườn đào chung vui

Hưởng nhiều lạc thú trên đời

Mỗi tiên trang điểm đeo nơi ngực nàng

Một đồng tiền lấp lánh vàng

Giống tiền chàng biếu mẹ chàng trước đây.

Ít ngày hưởng lộc vui vầy

Chàng rời tiên nữ nơi này. Rong chơi!

Ghé vào thành phố thứ hai.

Tám tiên chào đón lả lơi, dịu dàng.

Điểm trang trên ngực tám nàng

Tám đồng tiền giống tiền vàng ngày xưa.

Hưởng vui, hưởng lộc say sưa

Rồi chàng lê gót giang hồ đi xa.

Ghé vào thành phố thứ ba

Bao tiên đẹp đẽ ùa ra đón mời

Mười sáu nàng. Đẹp tuyệt vời.

Thân người quyến rũ, ngực người điểm trang

Đủ mười sáu đồng tiền vàng

Hết lòng cung phụng cho chàng sớm trưa.

Lãng du quen thói đẩy đưa

Chàng vào thành phố thứ tư đông người

Một bầy tiên nữ xinh tươi

Xiêm y lộng lẫy, ba mươi hai nàng

Ba mươi hai đồng tiền vàng

Tiên đeo trước ngực, nhịp nhàng múa ca

Đón chàng trong cánh tay ngà

Linh đình yến tiệc, nguy nga cung đình

Đồng vàng phô sắc lung linh

Khiến chàng nhớ lại chuyện mình xưa kia

Tiền lời đưa mẹ cúng đi

Giờ đây phước đức hưởng về đẹp thay!

Chỉ gần tiên được ít ngày

Rồi chàng lại muốn chia tay các nàng

Dù tiên hết sức khuyên can

Vẳng như có tiếng gọi chàng thiết tha!

*

Chuyến này đi thật là xa

Tới thành phố nọ mở ra đón chào

Bước qua cửa sắt chàng vào

Cửa liền đóng lại, vách cao bốn bề,

Dấn thêm một quãng đường đi

Chợt nhìn cảnh tượng gớm ghê rùng mình,

Một người đang chịu cực hình

Trên đầu phải đội một vành sắt nung

Sắt đang cháy đỏ phừng phừng

Khiến bao máu mủ không ngừng tuôn rơi.

Thương tâm chàng hỏi đôi lời

Nạn nhân kể lể: "Luật trời tránh đâu!

Ta từng làm mẹ khổ đau

Giờ đây quả báo trước sau đến liền

Chịu hình phạt khổ triền miên

Chờ người bất hiếu thay phiên gánh giùm!"

Chàng đang suy nghĩ mung lung

Chợt đâu vành lửa bập bùng bay qua

Chụp lên đầu, nóng cháy da

Máu tuôn, khói bốc thật là thảm thương.

Người kia trở lại bình thường

Tai qua, nạn khỏi, vết thương đã lành,

Nhắn chàng: "Bạn chịu cực hình

Đến khi có kẻ thay mình ghé đây!".

Chao ơi! Đau đớn dâng đầy

Da này lửa cháy! Thịt này sắt nung!

Tuy chàng khổ sở vô cùng

Nhưng lòng tự nghĩ: "Ta đừng trông mong

Cực hình cứ mãi xoay vòng

Phải nên chấm dứt ngay trong kiếp này,

Đừng ai chịu cảnh đọa đầy,

Đừng ai làm mẹ hao gầy khổ đau!"

Chàng bèn khe khẽ nguyện cầu:

"Tôi xin phát nguyện trước sau một lời

Đội vành này mãi trên đời

Cực hình gánh chịu cho người trần gian!".

*

Tình thương nở đẹp vô vàn

Trong lời phát nguyện chứa chan tâm thành

Khiến chàng hưởng phước thật nhanh

Tội tình giải thoát, cực hình tiêu tan,

Vành nung kia loé ánh vàng

Đột nhiên rời khỏi đầu chàng bay cao

Chàng lành lặn như thuở nào

Quay về cuộc sống với bao an lành.

Mẹ như hiện giữa mây xanh

Dịu dàng vẫy gọi con nhanh trở về.

 

TÂM MINH NGÔ TẰNG GIAO

(thi hóa, phỏng theo

TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/09/2020(Xem: 18393)
Ngày Rằm Tháng Bẩy Đại Lễ Vu Lan Con Thắp Nén Nhang Gửi Nhớ Về Trời Vô cùng Nhớ Mẹ ! Con ngồi lặng lẽ Con ngồi rất lâu Con nghĩ gì đâu !
05/09/2020(Xem: 18049)
Sớm ra Biển, Thấy đàn Chim bay lượn Đàn Hải Âu sung sướng rỡn mây trời Con bỗng dưng, Nhớ Mẹ! Mẹ ơi !
04/09/2020(Xem: 10968)
Ngày Rằm tháng Bảy đã qua Với bao phẩm vật hương hoa cúng dường Hiềm sợ Covid lây lan Vắng nhiều Phật tử mọi năm về Chùa
04/09/2020(Xem: 8386)
À... á... ru hời... ơi hời ru... Con ơi hãy ngủ cho say nhé! Xanh lá Xuân con, Mẹ cội Thu Lớn lên hãy nhớ lời ru Làm người chớ để thiên thu chê cười...
04/09/2020(Xem: 9370)
Cha ơi ! Con đã thấy Con đã khóc bao đêm vì đã THẤY! Cha vẫn cạnh bên khi con phạm sai lầm, Dù hình hài lìa xa đã mấy chục năm Nhưng thể phách tinh anh đánh tâm con rất KHẼ!
04/09/2020(Xem: 8989)
Tri Ân từng khoảnh khắc Phải chăng ngày ngày cần vài khoảnh khắc ! Tri ân vào đời với đủ lục căn , Dũng mãnh kiên trì vượt những khó khăn , Trưởng thành đúng lời mẹ cha dạy bảo . Khoảnh khắc nào nhận ra điều toàn hảo! Đến từ người ân ...làm Bồ Tát khuyên ta , Ô kìa ! Thấy chăng vũ trụ quả bao la . Nhưng sự tương giao nhiệm mầu kỳ diệu !
30/08/2020(Xem: 13751)
Bạn đồng đạo thường cười chê “MÊ TÍN “ Bao năm rồi lệ vẫn giữ ...cúng cô hồn Cháo, bánh chè xôi tươm tất thật ngon Mời người âm ....đang lang thang về ẩm thực!
30/08/2020(Xem: 22025)
Dâng dòng thơ Đạo an vui Nhiệm mầu pháp giới Mẹ cười mỉm chi Câu kinh gửi gắm trang dài Âm ba vi diệu một ngày Mẹ nghe Chuyện xưa ân nghĩa dâng về Rộn ràng xúc cảm, vắng hoe nỗi buồn Chữ Hiền, chữ Nhẫn, chữ Thương Thi ca bát ngát Mẹ thường gửi trao Từng câu ai điếu nghẹn ngào Từng lời từ ái dạt dào cho con Muôn vàn hương sắc ngời loang Là muôn vàn ý mãi còn đọng lưu Dâng dòng thơ ẩn chữ Tu Mẹ cười một nụ thiên thu nhẹ nhàng.
30/08/2020(Xem: 15403)
Viết về tập thơ “Cuối Đời Lọc Những Tinh Sương” của thi sĩ Tâm Tấn Tu nhà năm mấy tuổi đầu Lẽ huyền chưa đạt thâm sâu Bến Bờ Chừ nương cảnh chợ sống hờ Thử xem nhẫn nhục còn chờ những chi? Niết Bàn – Địa Ngục bất ly Ngoài-trong cánh cửa có gì đâu xa: Mở thương cảnh loạn Ta Bà Khép Tâm tịnh lại ấy là Chơn Không.” (Tâm Tấn, Đêm Huyền)
29/08/2020(Xem: 11450)
Khó đi Cha dắt con đi Đường trần Huyễn Thực còn đầy nợ duyên Nước kia đục cứ đánh phèn Đồi cao đá cứng chân mềm nhẹ qua Khó đi Con cứ gọi Cha Cho vần thơ thổi để mà diều bay Tiếng đàn giải chuếnh choáng say Nụ cười sảng khoái Nắm tay ấm tình Khó đi vì lối gập ghềnh Cha Con