Nguồn Chơn (thơ)

11/05/201716:54(Xem: 11619)
Nguồn Chơn (thơ)


Hoa cuc quang duc (3)



NGUỒN CHƠN
Xuống chốn trần gian được mấy khi
Rong chơi chốc lát lại ra đi.
Nổi trôi sanh tử còn chưa dứt,
Đắm đuối tướng danh khó viễn ly.
Chánh pháp rèn tâm bồi phước tuệ,
Đạo mầu chuyển tánh phát từ bi.
Tùy duyên động niệm lên bờ giác,
Ngộ thấu nguồn chơn quyết rộng thi.
                                      Minh Đạo



con duong-2
 


LỐI VỀ
Đường về rợp bóng hoàng hôn,
Cành dương lặng lẽ cô thôn một thời.
Loanh quanh lữ khách muôn nơi,
Rồi ra tĩnh giấc mộng đời vụt tan.

Bây giờ ngồi tận non ngàn,
Ru thêm tình khúc đêm tàn u mê.
Ngày ngày vọc nước ô khê,
Thì ra kiếp trược ê hề gió sương.

Có chi để ấp cùng nương,
Nhìn ra rèm cửa màn sương trắng mờ,
Bàn kinh kệ sách nhởn nhơ,
Lăn tăn sóng lượn ơ hơ nhạt nhòa.

Dòng đời cứ vội đi qua,
Rồi như chiếc lá la đà trước sân,
Bởi lòng còn nặng tham sân,
Nên chi ngồi đó phân vân lối về.


                                        Minh Đạo





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/12/2010(Xem: 12863)
Lắng nghe giáo lý (thơ)
09/12/2010(Xem: 13345)
Cõi xa loáng hiện như gần (thơ)
09/12/2010(Xem: 12322)
Tám nhánh phong lan (thơ)
09/12/2010(Xem: 12021)
Khen con mèo ăn rau (thơ)
08/12/2010(Xem: 12855)
Chuyển Pháp (thơ)
08/12/2010(Xem: 12401)
Cảm niệm Chùa Long Sơn (thơ)
07/12/2010(Xem: 12016)
Em câm lặng giữa biển đời phố thị mặc sóng cồn mặc bão táp lên cao...
05/12/2010(Xem: 13084)
Từ hoang tưởng Chập chùng ký ức Tôi trở về thăm lại mái nhà xưa Mây vẫn là mây – du tử bốn mùa
05/12/2010(Xem: 14381)
Từ chiếc bóng muốn vượt qua chiếc bóng Quẩn quanh hoài đỉnh óc với miền tim Máu ngại bụi và tế bào ngại khói Cô đơn dài xa hút một đường chim
05/12/2010(Xem: 14474)
thuộc câu bố thí cúng dường tụng năm giới cấm học tham quán thiền