Đời Vui Hay Khổ Do Mình

28/04/201709:40(Xem: 24676)
Đời Vui Hay Khổ Do Mình

Phat 2


Đời Vui Hay Khổ Do Mình
 
Trong cuộc sống con người, không phải lúc nào cũng may mắn, suôngsẻ, có khi người ta đứng trên đỉnh
 vinh quang nhưng cũng có khi rớt xuống bùn. Vẫn có câu: Khi con chim còn sống, nó ăn kiến. Khi chim chết,
 kiến ăn nó. Thời gian và hoàn cảnh có thể thay đổi bất cứ lúc nào. Vì vậy, đừng nhục mạ, đừng làm khổ bất 
cứ ai trong đời sống này, vì những hành vi đó đều quay ngược lại với ta.
 
Cuộc đời con người là kiếp trầm luân, chẳng biết trước sẽ thế nào, nay có thể tốt đẹp lắm, 
rực rỡ lắm nhưng mai đã khác rồi. Trong kinh Phật có dạy 4 điều: 
Chỉ có ta làm điều tội lỗi; 
Chỉ có ta làm điều ô nhiễm; 
Chỉ có ta tránh điều tội lỗi; 
Chỉ có ta gội rửa cho ta.
Trong sạch hay ô nhiễm là tự do ta, 
không ai có thể làm cho người khác trong sạch hay ô nhiễm được.
(Kinh Pháp Cú)
 
Đây là nguyên lý sống do đức Phật chứng ngộ mà nói ra, không phải do suy luận vu vơ, huyền hoặc.
 Ngài chỉ cho con người biết cách làm chủ bản thân đem lại giá trị bình đẳng cho con người, bằng cách 
mình làm lành được hưởng phước, làm ác chịu khổ đau. Con người có quyền làm chủ chính mình, nên hư, 
thành bại, phải quấy, tốt xấu đều do con người tạo lấy, không một đấng nào có quyền ban phước, giáng họa. 
Đó là chân lý nhiệm mầu mà Ngài đã soi sáng cho kiếp sống con người.
 
Người nào thích trác táng ăn chơi sa đọa để rồi giam mình trong ngục tù tội lỗi, làm khổ mình, hại người.. 
thì cuối cùng phải nằm bên bờ vực thẳm. Còn nếu chúng ta tập thói quen tốt giúp người, cứu vật hướng 
đến chân thiện mỹ, làm người có nhân cách, sống có đạo đức, luôn vì lợi ích chung, không vì lợi ích riêng tư
 thì an nhiên, tự tại trên bờ giác ngộ vậy.
 
Giác ngộ hay vực thẳm là do hành động của mỗi người tạo nên qua thân, miệng, ý. Khi chưa biết tu như 
lúc khai hoang làm rẫy thấy rắn thì ta tìm cách đập chết, nay biết tu rồi thấy rắn thì tránh không đập mà gửi 
một  ý niệm cho kiếp sau nó được hóa kiếp thiện lành. Đó là từ vực thẳm chuyển thành giác ngộ. Vì vậy, 
nhân quả có thể thay đổi được, qua cách chuyển nhân, thân không làm ác mà hay làm thiện.
 
Bạn có thế đầy quyền  lực ngày hôm nay, nhưng đừng quên rằng, thời gian còn nhiều quyền lực hơn bạn. 
Một cây có thể làm được hàng triệu que diêm, nhưng một que diêm cũng có thể thiêu hủy được hàng triệu cây. 
- Hãy là người tốt và làm những điều tốt, và tốt hơn thế nữa nếu bạn không kể công, tự hào, ngã mạn về 
những điều tốt mà bạn đã làm.
blank
Bỏ Lại Bên Đời
 
Chẳng phải chuyện ta, chuyện của đời
Giàu, sang, xấu, đẹp.. khắp muôn nơi..
Dở, hay, phải, trái trong thiên hạ
Vướng mắc.. bao giờ tâm thành thơi ? 
 
Lấy, bỏ, ghét, thương.. chuyện của người
Chung tình hay sống bạc như vôi
Kẻ theo chân Chúa, người theo Phật
Xem lại.. không là chuyện của tôi! 
 
Ngẫm.. nhiều năm trước mình chưa có
Vẫn nhấp nhô đời.. sóng khổ, vui..
Trần gian tám gió không ngừng thổi
Bản chất nhân hoàn mãi thế thôi! 
 
Chuyện của tương lai, chuyện đất trời
Âu sầu, lo nghĩ.. sống không vui..
Đường đời vốn dĩ không bằng phẳng
Chấp nhận vô thường.. sống nhẹ lơi! 
 
Chẳng phải chuyện ta, khéo biết.. lờ!
Sự đời sai, đúng.. rối vò tơ
Lắm khi càng gỡ càng thêm rối
Sinh tử, khéo lo một ván cờ ! 
 
Thôi nhé, vẫy chào những được, thua..
 Lao xao trần mộng đã bao mùa.
 '' Bốn nơi quán niệm '' nay nhìn lại 
Để biết Tâm này đã.. sáng chưa?
 
Thích Tánh Tuệ - Như Nhiên
blank
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/10/2010(Xem: 18029)
Tưởng niệm tình ông thật bao la. Địa-cầu tinh tú cõi hằng sa, Viễn vọng ông nhìn trông tận mặt, Ngu hèn chúng chỉ thấy quanh da ! Chúng gieo thiển-cận đầy u-ám ! Ô?g trải văn-minh khắp hải-hà. Siêu nhân thánh chúa sao mà thế ? Trái đất hình " vuông " ôi xót xa.
05/10/2010(Xem: 26254)
Trải vách quế gió vàng hiu hắt, Mảnh vũ y lạnh ngắt như đồng, Oán chi những khách tiêu phòng, Mà xui phận bạc nằm trong má đào.
04/10/2010(Xem: 13606)
1- Thuở trời đất nổi cơn gió bụi 2- Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên 3- Xanh kia thăm thẳm tầng trên 4- Vì ai gây dựng cho nên nỗi này
04/10/2010(Xem: 16324)
Ta ngồi mãi giữa hư vô lòng núi bỗng thấy chiều hớt hải đuổi theo mây khối thời gian rơi vào triền đá lặng hiện tại nào mất hút ở đầu cây
03/10/2010(Xem: 17424)
Mười năm vườn xưa xanh tốt Hai mươi năm nắng rọi lều tranh Mẹ tôi gọi tôi về Bên bến nước rửa chân...
02/10/2010(Xem: 14469)
Thuở ấy lòng tôi thơ thới quá Hồn thơ nguyên vẹn một trời hương Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại Êm ái trao tôi một vết thương
02/10/2010(Xem: 15348)
Miền Nam quê hương tôi Ruộng lúa phì nhiêu, cò bay thẳng cánh Đò dọc đò ngang, sông nước hữu tình Thuyền nối sóng thuyền, lạch nối bờ kinh Hương thắm tình nồng, thơm thơm bông lúa Tiếng hát câu hò, tin yêu chan chứa
02/10/2010(Xem: 11258)
Trên bãi cỏ ấy, Có ngọn cỏ rất xanh. Đâm vào bàn chân người con gái. Đâm vào bàn chân người con trai. Bốn bàn chân trần truồng, Trên bãi cỏ rất xanh.
01/10/2010(Xem: 18178)
Vâng lời Thầy con đi quét lá Lá vàng rơi lả tả khắp nơi Lá khô rơi như một kiếp con người Giờ phút cuối là về cùng cát bụi
01/10/2010(Xem: 22897)
Có, không chỉ một mà thôi, Tử, sinh đợt sóng chuyển nhồi tạo ra. Trăng nay, trăng cũng đêm qua, Hoa cười năm mới cũng hoa năm rồi. Ba sinh, đuốc trước gió mồi, Tuần hoàn chín cõi, kiến ngồi cối xay. Tới nơi cứu cánh sao đây ? Siêu nhiên tuệ giác, vẹn đầy “Sa ha” (Thích Tâm Châu dịch )