Tai họa do cái miệng (thơ)

24/04/201719:58(Xem: 12991)
Tai họa do cái miệng (thơ)

TAI HỌA

DO CÁI MIỆNG

 hoasen2

Thuở xưa có một chú rùa

Sống trong hồ rộng vui đùa thảnh thơi,

Vợ chồng cò trắng tới chơi

Đôi bên kết bạn, cuộc đời thêm tươi.

Một năm mưa bỗng chẳng rơi

Mặt trời thiêu đốt, nơi nơi úa mầu

Nước hồ khô cạn thật mau

Bao loài thủy tộc theo nhau chết dần

Rùa lo tìm kế thoát thân

Trong lòng suy tính phân vân mọi đàng

Vợ chồng cò chợt ghé ngang

Rùa bèn tâm sự thở than não nề:

"Hai ngày ăn chẳng có chi

Dù là con tép nói gì cá tôm

Ngoài ra nếu nước cạn hơn

Lũ chăn trâu sẽ bắt luôn thân này,

Năm năm trước cũng tại đây

Tôi từng bị bắt, đọa đầy khổ thay

May mà sống sót tới nay

Là do bà lão ra tay mua về

Phóng sanh tôi tại vùng quê!

Giờ mong ai có cách gì cứu tôi!"

Vợ chồng cò trắng góp lời:

"Hồ này nguy hiểm! Mau rời đi xa!"

Rùa than: "Tôi chậm quá mà

Chỉ bò quanh quất, khó qua nạn này!"

Vợ chồng cò trắng bàn ngay:

"Hồ sen mười dặm bên đây cũng gần

Lá xanh mướt, hoa trắng ngần

Quanh năm có nước chẳng cần lo chi

Dù cho hạn hán sá gì!

Bây giờ tính kế ra đi dễ rồi:

Chúng mình lấy một cây dài

Giữa cây bác ngậm, chúng tôi hai đầu

Chúng tôi nâng bác lên cao

Rồi bay một mạch đưa vào hồ bên.

Nhưng hãy nhớ, đừng có quên

Phải cần ngậm miệng! Chớ nên thốt lời!"

Rùa nghe sung sướng tê người

Cùng nhau thực hiện trò chơi đã bàn.

*

Hai cò vỗ cánh bay ngang

Kéo rùa ở giữa nhẹ nhàng lên cao.

Rùa nhìn phong cảnh lạ sao

Tò mò định hỏi nhưng nào dám đâu

Há ra là té vỡ đầu

Thôi đành cắn chặt miệng vào khúc cây.

Đong đưa thoải mái rùa bay

Chợt đâu bên dưới có bầy trẻ chơi

Thấy rùa đu thật tức cười

Chúng cùng la lớn: "Rùa ơi là rùa

Trông như thầy bói bị mù

Phải nhờ người dắt kẻ đưa giống khùng!"

Rùa nghe nổi giận đùng đùng

Định hăm lũ trẻ: "Coi chừng tay ta

Ranh con đừng có ba hoa

Chuyện người mắc mớ chi mà hò la!"

Tội thay vừa há miệng ra

Rùa rơi xuống đá, thịt da tan tành!

*

Phật từng khuyên dạy chúng sanh:

"Họa từ cái miệng phát sinh tức thời

Các con ăn nói lựa lời

Giữ gìn cái miệng cuộc đời được an!"

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa, phỏng theo TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/07/2023(Xem: 6485)
Mỗi ngày nghe tiếng chuông ngân Lòng con nhận biết hồng ân Thầy truyền Từ đây con nguyện gắng chuyên Lời chư Phật Tổ nương thuyền qua sông
23/07/2023(Xem: 9224)
Buổi sớm mai thức dậy Cảnh lặng lòng tịnh an Mẹ chú tâm niệm Phật Tiếng Mẹ niệm vang vang
21/07/2023(Xem: 5834)
Bạn đến đón ta nơi cuối đường Nẻo mây sự thế chẳng biên cương Diệt sanh hành chuyển đâu hề dứt Già trẻ luân phiên khó thể lường
18/07/2023(Xem: 11014)
Quỳ dâng lên Đức Phật Thầy đã về đến nơi Trong mùa An Cư này. Cảm động dâng tràn đầy Lòng con Út cho Mẹ và cho cả Quê Hương. Mẹ ngồi yên niệm Phật
13/07/2023(Xem: 11907)
Tự Khúc Đăng Trình (Tuyển tập thơ của Tâm Chơn)
13/07/2023(Xem: 17617)
Chúng tôi thật vinh hạnh và danh dự khi được Giáo sư Nguyễn Bá Chung yêu cầu điểm sách đặc biệt này của một trong những bậc Thầy được tôn kính và ngưỡng mộ nhất ở Việt Nam. Cuốn sách có tên DREAMING THE MOUNTAIN - GIẤC MƠ TRƯỜNG SƠN của Tuệ Sỹ, người mà tôi có nhân duyên lớn được gặp gỡ, học hỏi, nghiên cứu và hân hạnh được đồng hành một số việc với Thầy. Hòa thượng Thích Tuệ Sỹ,
10/07/2023(Xem: 11738)
Gió đập cửa tùng sân sáng trăng Tâm giao phong cảnh lặng im trong Biết bao thú vị nào ai biết Để mặc sơn tăng vui sáng cùng
30/06/2023(Xem: 9251)
Phụng sự nghĩa là thanh tịnh hóa Hành vi ý nghĩ được thăng hoa Bằng tâm chân thật không tự ngã Bạn đạo nương nhau sống an hòa. Hoan hỷ gieo mầm yêu thương mãi
29/06/2023(Xem: 12576)
Mừng ngày Tiếp Nối bậc Tôn Sư Tứ chúng quây quần bỏ não ưu Trà bánh dâng lên tri niệm lễ Tâm hoa hướng đến thiết tha tu
29/06/2023(Xem: 6792)
Trà Sơn cổ tự ở Duy Sơn Tăng trú xưa nay chí chẳng sờn Nhổ cội tham sân xa tắng ái Trồng cây định tuệ lánh tranh hơn