Tai họa do cái miệng (thơ)

24/04/201719:58(Xem: 13545)
Tai họa do cái miệng (thơ)

TAI HỌA

DO CÁI MIỆNG

 hoasen2

Thuở xưa có một chú rùa

Sống trong hồ rộng vui đùa thảnh thơi,

Vợ chồng cò trắng tới chơi

Đôi bên kết bạn, cuộc đời thêm tươi.

Một năm mưa bỗng chẳng rơi

Mặt trời thiêu đốt, nơi nơi úa mầu

Nước hồ khô cạn thật mau

Bao loài thủy tộc theo nhau chết dần

Rùa lo tìm kế thoát thân

Trong lòng suy tính phân vân mọi đàng

Vợ chồng cò chợt ghé ngang

Rùa bèn tâm sự thở than não nề:

"Hai ngày ăn chẳng có chi

Dù là con tép nói gì cá tôm

Ngoài ra nếu nước cạn hơn

Lũ chăn trâu sẽ bắt luôn thân này,

Năm năm trước cũng tại đây

Tôi từng bị bắt, đọa đầy khổ thay

May mà sống sót tới nay

Là do bà lão ra tay mua về

Phóng sanh tôi tại vùng quê!

Giờ mong ai có cách gì cứu tôi!"

Vợ chồng cò trắng góp lời:

"Hồ này nguy hiểm! Mau rời đi xa!"

Rùa than: "Tôi chậm quá mà

Chỉ bò quanh quất, khó qua nạn này!"

Vợ chồng cò trắng bàn ngay:

"Hồ sen mười dặm bên đây cũng gần

Lá xanh mướt, hoa trắng ngần

Quanh năm có nước chẳng cần lo chi

Dù cho hạn hán sá gì!

Bây giờ tính kế ra đi dễ rồi:

Chúng mình lấy một cây dài

Giữa cây bác ngậm, chúng tôi hai đầu

Chúng tôi nâng bác lên cao

Rồi bay một mạch đưa vào hồ bên.

Nhưng hãy nhớ, đừng có quên

Phải cần ngậm miệng! Chớ nên thốt lời!"

Rùa nghe sung sướng tê người

Cùng nhau thực hiện trò chơi đã bàn.

*

Hai cò vỗ cánh bay ngang

Kéo rùa ở giữa nhẹ nhàng lên cao.

Rùa nhìn phong cảnh lạ sao

Tò mò định hỏi nhưng nào dám đâu

Há ra là té vỡ đầu

Thôi đành cắn chặt miệng vào khúc cây.

Đong đưa thoải mái rùa bay

Chợt đâu bên dưới có bầy trẻ chơi

Thấy rùa đu thật tức cười

Chúng cùng la lớn: "Rùa ơi là rùa

Trông như thầy bói bị mù

Phải nhờ người dắt kẻ đưa giống khùng!"

Rùa nghe nổi giận đùng đùng

Định hăm lũ trẻ: "Coi chừng tay ta

Ranh con đừng có ba hoa

Chuyện người mắc mớ chi mà hò la!"

Tội thay vừa há miệng ra

Rùa rơi xuống đá, thịt da tan tành!

*

Phật từng khuyên dạy chúng sanh:

"Họa từ cái miệng phát sinh tức thời

Các con ăn nói lựa lời

Giữ gìn cái miệng cuộc đời được an!"

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa, phỏng theo TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/01/2017(Xem: 12064)
Có người rất ái mộ Thiền Cho nên quyết chí tìm tiền in kinh Dù gian khó vẫn tiến hành Dù cho tốn kém lòng thành khắc ghi. Vượt đèo lội suối ông đi Quyên tiền khắp nẻo sá chi thân mình,
11/01/2017(Xem: 22865)
Vắng rồi, mới thấy lòng đau Lúc còn bên cạnh nhìn nhau hững hờ Khuất rồi, quay quắt, thẩn thờ Khi gần chẳng thiết một giờ cho nhau. Tháng ngày lạnh lẽo lướt mau Câu thương chưa nói, lời đau đã nhiều!
10/01/2017(Xem: 12546)
Lênh đênh chìm nổi cuốn theo dòng Nhắm hướng tìm bờ phải gắng công Khổ cực chống chèo luôn nếm trải Gian nan lặn lội mãi quay vòng Chiều dần gió tạc hao tâm lực. Đêm xuống trăng soi chạnh cõi lòng Lơ lững thuyền trôi ngày đã hết. Vượt qua bao nỗi thỏa chờ mong
09/01/2017(Xem: 15139)
Tâm rộng lượng như nắp lu đang mở Khi mưa về nước sẽ chứa đầy lu Tâm ích kỷ hầu bao đóng ngục tù Không dung chứa những gì đang sẵn có
09/01/2017(Xem: 14298)
Vơi phiền muộn - Bớt âu lo - Xua tan phiền não - Ngắm hoa Mặt Trời
09/01/2017(Xem: 13603)
Đi trong những cánh đồng xanh thẳm Cùng với màu xanh núi bạt ngàn Mây trắng tầng không trời viễn xứ Cùng em mình rảo bước lang thang.
08/01/2017(Xem: 12482)
Thầy đi mây trắng nhỏ lệ hồng Từ nay vất vưởng chẳng còn thong dong Thầy đi về chốn Phật Đà Con nay trần thế lệ nhòa khói sương.
08/01/2017(Xem: 9583)
Cuộc sống muôn màu đất nước tôi Người thì bốc vác kẻ bán xôi Ai giàu thì lại giàu thêm nữa Nhìn thấy mà ray rứt cõi lòng .
06/01/2017(Xem: 15767)
Các bài thơ ngắn: Bóng hoàng lan - Bụi nắng buồn vui - Giây phút thảnh thơi- Lắng lòng an nhiên - Mây trắng thong dong - Nhớ Thầy - Phù vân - Sống trong thực tại
05/01/2017(Xem: 20003)
Sao Mai từ góc trời lên Tử sinh đã dứt não phiền đã tan Mười phương thế giới hân hoan Mừng đấng Chánh Giác với ngàn lời ca. Mừng ngày Đức Phật thành đạo (8-12 âm lịch). Đây là hình ảnh rất thiêng liêng và cao quý đối với người Phật tử, vì đây là lúc thái tử Siddhartta Gautama đã tìm ra được đạo lớn sau 49 ngày thiền định miên mật dưới gốc cây Bồ Đề, và nhờ đó Phật giáo đã có mặt và tồn tại suốt 2600 năm qua, mang lại lợi ích cho vô lượng vô số chúng sinh.