Vùng kia có một ông tăng
Giỏi nghề họa sỹ nên thường vẽ thuê
Tiền công tính đắt khỏi chê
Khách hàng trả trước, khó bề thiếu ông
Mọi người vì thế đồng lòng
Đặt ông danh hiệu khắp vùng truyền lan:
"Nghệ nhân bần tiện, tham lam"
Ông nghe nhưng chẳng để tâm muộn phiền.
Mai nở đào tàn chuyện thế gian
Người tu tự tại cảnh thanh nhàn
Vui xuân buông xả nơi phiền não
Đón tết không quên chốn niết bàn
Bính Thân từ giả nhiều hy vọng
Đèn tâm thắp sáng xoá vô minh
Mắt tuệ mở toang chuyển vọng tình
Xót kẻ bỏ "Chân", rong bắt bóng
Thương người quên "Thể", ruỗi theo thanh
Chân tâm trực nhận, lìa điên đảo
Bản thể thường hay, bặt tử sinh
Vạn nẻo đi về ngời Bát Nhã
Hoa ngàn cỏ nội lắng nghe kinh...!
Một thương em tập ngồi thiền
Chuyên cần tỉnh tọa dáng hiền…nữ tu
Hai thương em tuổi chớm thu
Bước đi tha thước ôn nhu nhẹ nhàng
Ba thương em nói dịu dàng
Thiết tha từ ái vững vàng niềm tin
Bốn thương em nét cười xinh
Nụ cười hỷ xã đốt tình si mê
Sự vĩ đại chẳng là thành Vạn Lý
Cũng chẳng là được thành tiếng đại gia
Khi tâm ta còn chưa rõ nhận ra
Viên ngọc báu luôn nằm trong túi áo .
Bao kiếp qua ta chạy đôn chạy đáo
Chỉ thả mồi bắt bóng dưới ánh trăng
Chẳng phút giây hạnh phúc thấm sâu vào
Khi vỡ mộng thì mái đầu đã bạc .
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.