Còn vạn khối tình (thơ)

31/03/201706:07(Xem: 12434)
Còn vạn khối tình (thơ)

 

 

 

 

chuamotcot

 

 

CÒN VẠN KHỐI TÌNH

 

Ta còn chút nắng, chút sương

chút hoa lá cỏ, chút vương vấn lòng.

Thì đây núi,

Thì đây sông

Cõi quê hương ấy...

Thuở Hồng-Lạc xưa.

 

Đất trời dù chuyển sang mùa

Nắng mưa nào...

Những sớm trưa cung đàn !

Trải lòng theo dặm quan san

Nghe tê tái

Nỗi niềm mang phận người.!

 

Kể từ độ ấy em ơi

Trời Vạn Xuân đã lạnh lời phù vân

Suối nguồn lệ cũ bâng khuâng

Nghe âm ba vọng hồn dân tộc mình.

 

Thì thôi đấy...

Chuyện đã đành,

Thì thôi nhỉ,

Gió qua mành tuyết sương.!

Một mai,

Rồi nữa... còn hương

Đêm tàn rựng ánh trời Phương Nam hồng.

 

Thì đây núi

Thì đây sông

Thì đây muôn vạn tấm lòng nở hoa

Hoàng hôn thế kỷ đi qua 

Còn đâu bóng đổ chiều xa gập ghềnh.

 

Cuối mùa hoạn lộ lênh đênh

Bên trời chim thức ngày lên an bình

Còn đây,

Với cả niềm tin

Và còn đây,

Vạn khối tình quê hương.

 

                                                                                              South Dakota, tháng 4. 2016.

                                                                                                                       MẶC PHƯƠNG TỬ.

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2011(Xem: 15477)
Từng cánh chim vội vã bay về, tìm lại tổ ấm sau một ngày bay xa, tìm thức ăn…Bầu trời đẹp quá, nên thơ, huyền ảo, mông lung dù trải qua bao chập chùng mưa nắng thất thường.
12/10/2011(Xem: 25732)
Truyện thơ Tôn giả La Hầu La - Tác giả: Tâm Minh Ngô Tằng Giao
06/09/2011(Xem: 13564)
Nguyện mang lại an vui, Cho tất cả chúng sinh. Tôi xin yêu thương họ, Với tất cả lòng tôi.
04/09/2011(Xem: 22903)
DỄ là nói chẳng nghĩ suy KHÓ là cẩn trọng những gì nói ra. DỄ làm đau đớn người ta KHÓ sao hàn gắn bao là vết thương! DỄ là biết được Vô thường KHÓ, lòng cứ vẫn tơ vương cuộc trần, DỄ là độ lượng bản thân KHÓ sao dung thứ tha nhân lỗi lầm!
28/08/2011(Xem: 15548)
Đức Phật Tổ thường nói Rằng chúng ta, con người, Thực sự là bầy rối Trên sân khấu cuộc đời. Rằng chúng ta phải diễn Rất nhiều vai khác nhau, Dù muốn hay không muốn, Toàn những vai buồn đau. Cái đau của mất mát,
22/08/2011(Xem: 14088)
Mưa tạnh đầu non lá rung sương Lửa trại còn un khói hoang đường Vằng vặc đêm dài trăng mười sáu...
12/08/2011(Xem: 24380)
Bà Thanh Đề là mẹ của ngài Mục Kiền Liên (cũng gọi là Mục Liên). Bà tính tình tham lam, độc ác, không tin Tam Bảo, tạo ra nhiều tội lỗi nặng nề, gây ra nhiều "nhân" xấu nên khi chết đi chịu "quả" ác, bị đày vào ác đạo, sinh làm loài ngạ quỷ, đói khát triền miên trong đại địa ngục.
12/08/2011(Xem: 12624)
Thiện là gốc, lẽ chân, thiện, mỹ, Phúc là nguồn, quả vị chánh nhân Hùynh tâm sáng cõi tinh thần Học thông giáo lý, thức trần nghiêm tu.
12/08/2011(Xem: 13513)
Đường lên đỉnh quanh co vùng cỏ lạ Giữa mây trời sắc trắng lững lờ qua Chim ríu rít trong rừng già nắng hạ Đón người lên rừng núi đá nở hoa
09/08/2011(Xem: 16113)
Hồi ấy ở Xá Vệ, Trong vườn cây Kỳ Đà, Chúng tôi cùng tá túc Với Đức Phật Thích Ca. Các chư tăng, đệ tử Thường cho tôi là người Có trí nhớ rất tốt, Nên ngợi khen hết lời.